- Dám cướp vật của bốn đại sơn môn, đừng tưởng ta đoán không ra các ngươi là ai, hôm nay các ngươi phải trả giá đắt!
Toàn bộ cường giả bốn đại sơn môn đều hành động, chân khí hùng hồn bộc phát, đại chiến trở nên kịch liệt.
Lục Thiếu Du lặng lẽ quan sát, so sánh ra thế lực bốn đại sơn môn mạnh hơn một ít, nhưng hiện tại hai cỗ thế lực đối phương liên thủ, vì vậy bên bốn đại sơn môn rơi xuống hạ phong, hơn nữa Phi Linh môn lại không có ý tứ nhúng tay vào.
- Toàn bộ trưởng lão cung phụng cùng ta ra tay, đệ tử còn lại lui ra phía sau!
Nhìn thấy bảo vật của bốn đại sơn môn còn rơi rụng không ít, Lục Thiếu Du không nhẫn nhịn được, ánh mắt ra dấu cho nhóm người Đông Vô Mệnh, thanh âm vừa dứt chân khí run lên, thân ảnh lập tức lao tới, nhìn thấy có vài khối vũ kỹ bị đánh bay, tay áo huy lên, một cỗ hoàng mang trực tiếp bao phủ vài khối ngọc giản kia.
- Ra tay!
Lúc này Vân Tiếu Thiên cũng không nhẫn nhịn được, chân khí nháy mắt bộc phát, giống như sóng biển ngập trời cuốn lấy thật nhiều đan dược phía trước.
Cường giả Vân Dương tông đồng thời lao đi, mục tiêu chính là đục nước béo cò.
- Thánh nữ, thánh tử, không tìm được, không biết có phải ở trong này hay không!
Hoàng bào Vũ vương đi tới bên cạnh Lam Thập Tam nói.
- Hẳn là ở đây, chẳng lẽ Huyền Thiên môn chỉ có những vật thế này hay sao!
Nữ tử nói.
- Đây là của ta, tránh ra!
Ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống, thủ ấn biến hóa, một hỏa cầu nhỏ chừng bàn tay nháy mắt bay ra, cả không gian đột nhiên nóng rực lên, chân khí cường hãn áp bách xuống bao phủ cả không gian xung quanh.
- Hỏa Viêm Bạo!
Lục Thiếu Du quát một tiếng, hỏa cầu bay ra, không gian bị xé mở thành đường cong nóng cháy, uy áp kh*ng b* khuếch tán.
Một người đeo mặt nạ tu vi Vũ suất cửu trọng nhìn thấy công kích của hắn, làm sao còn dám động thủ, tiểu tử kia chính là nhân vật vô địch trong người đồng cấp, lập tức thối lui, thậm chí không kịp thu thập hơn mười khối ngọc giản hoàng cấp cao giai.