- Có Thiên Cương thuẫn của Linh Thiên môn, dù người phía sau xuống tới nhất thời khó phá vỡ, mọi người nhanh lên!
Gia Cát Tây Phong dứt lời, toàn bộ tu vi Vũ suất linh suất liền vào trong, mà linh vương Vũ vương đi tới bên cạnh Lữ Chính Cường, Đông Vô Mệnh cùng Bạch Oánh, còn có Đảng Vạn Lâm, An Cát Tú Na cũng đi sang một bên.
Thân hình Vân Tiếu Thiên thoáng do dự, lập tức ra dấu cho hai Vũ vương linh vương trong sơn môn lưu lại, chuẩn bị phụ trợ Lữ Chính Cường, ánh mắt Lữ Chính Cường trầm xuống, truyền âm cho mọi người, sau đó nói:
- Chư vị đều hiểu được rồi chứ, không khó khăn, chư vị phụ trợ ta là được!
- Không thành vấn đề, mời Lữ chưởng môn!
Gia Cát Tây Phong nói.
- Mọi người động thủ, bố trí Thiên Cương thuẫn!
Giờ khắc này, ánh mắt Lữ Chính Cường trầm xuống, thanh âm lạnh lẽo như đao phong, thủ ấn kết xuất, linh lực dựng lên ngập trời.
- Thiên Cương thuẫn!
Toàn bộ Vũ vương cùng linh vương đồng thời quát, lập tức chỉ nghe thanh âm xé gió, thủ ấn kết xuất, mơ hồ lộ ra tia huyền ảo.
Nương theo sau từng đạo quang thúc từ cơ thể mọi người tràn ra, liên tiếp lẫn nhau, chỉ nháy mắt một màn hào quang cực lớn xuất hiện trong sơn động, mơ hồ tràn ngập uy áp kh*ng b* khiến nhóm người Lam Thập Tam có chút biến sắc.
Giờ phút này thủ ấn của Lữ Chính Cường liên tục biến ảo, một đạo quang thúc b*n r* xuyên vào quang quyển, cả quang quyển ầm ầm run rẩy lên, năng lượng vặn vẹo ngưng tụ, cuối cùng hóa thành Thiên Cương thuẫn vô hình trong suốt, tràn ngập khí tức cổ xưa, uy thế thật mạnh mẽ.
- Thật mạnh!
Lục Thiếu Du cũng chưa đi xa, nhìn thấy Thiên Cương thuẫn thật lớn, khí tức tràn ngập tràn ra cũng đủ làm mọi người hiểu được muốn phá vỡ thật không dễ dàng.
Sưu sưu!
Đúng ngay lúc này giữa không trung đã có người dẫn đầu rơi xuống, khói độc cùng độc phấn của Đông Vô Mệnh không thể vây khốn những cường giả kia được bao lâu, chỉ một lát mà thôi.