Đúng ngay lúc này khi đao mang sắp bổ vào mặt Lục Thiếu Du, một đao kia giống như bị đông cứng lại, đột nhiên bất động.
Ánh mắt mọi người cả kinh, lập tức nhìn chằm chằm, chỉ thấy quanh thân Lục Thiếu Du hiện lên một hoàng mang không gian đường kính chừng bảy tám thước, đao mang nháy mắt biến mất, mà một đao vô cùng hung hãn của Triệu Thanh Miễn cứ như vậy trống rỗng tiêu thất.
- Vốn chỉ muốn thay mặt Đảng cốc chủ dạy ngươi quy củ, ai biết ngươi dám ra tay với bổn công tử, vậy phải tiêu diệt ngươi!
Dứt lời, thân hình Lục Thiếu Du nhoáng lên, cũng không thấy có động tác, nháy mắt biến thành tàn ảnh, một đạo chưởng ấn đánh ra, kình khí bén nhọn nhất thời vang lên chói tai, một mảnh chưởng ấn tàn ảnh lập tức bay tới.
Cảm nhận được kình khí kh*ng b*, đồng tử Triệu Thanh Miễn co rút lại, khuôn mặt hiện vẻ hoảng sợ, bản thân hắn rơi vào trong hoàng mang quỷ dị của đối phương, thân bất do kỷ, giống như lâm vào trong vũng bùn, giãy dụa thế nào cũng không thể thoát thân.
Hoàng mang chưởng ấn mang theo kình khí kh*ng b* đột nhiên hiện lên trước mắt Triệu Thanh Miễn, những nơi chưởng ấn đi qua không gian đều dao động, thanh âm gió rít chói tai như tiếng sấm rền vang lên bên tai không dứt.
Sàn nhà bắt đầu rạn nứt, vô số khe hở như mạng nhện lan tràn khắp nơi.
- Vũ suất cửu trọng!
Giờ phút này Lục Thiếu Du phóng thích chân khí chính là Vũ suất cửu trọng, nhất thời nhóm người Lữ Chính Cường đều kinh ngạc, mà ánh mắt Vân Tiếu Thiên đều ngẩn ra, nhóm người Đông Vô Mệnh đều trợn mắt há hốc mồm.
Rốt cục chưởng ấn vỗ lên người Triệu Thanh Miễn, tàn ảnh trùng điệp, uy thế tăng nhiều.
Oanh!
Chưởng ấn nặng nề vỗ xuống, một thanh âm trầm đục vang lên thật lớn, mặt đất dưới chân Triệu Thanh Miễn chấn thành bụi phấn, khe nứt lan tràn như mạng nhện, ngay sau đó thân thể Triệu Thanh Miễn bị đánh bay, phun ra ngụm máu tươi, nặng nề rơi xuống trượt dài trên mặt đất hơn mười thước mới ngừng lại.