Cẩn thận kiểm tra một lúc, Lục Thiếu Du thất vọng thở dài một hơi, quay lại bên nhóm đệ tử Phi Linh môn.
Nữ tử kia cũng quay lại bên người Lam Thập Tam, cũng không ai chú ý tới hành động của hai người.
Ngay lúc Lục Thiếu Du đang tìm kiếm đại đỉnh, nữ tử quần đỏ, nam tử đeo mặt nạ cùng người của bốn đại sơn môn đều lướt nhìn qua động tác của hắn, mãi tới khi hắn không có phát hiện quay lại chỗ đứng của Phi Linh môn mà ánh mắt họ vẫn không dời đi, tựa hồ không ít người đều có hứng thú đối với hắn.
Trong đại điện hoàn toàn yên tĩnh không tiếng động, mọi người không ai tìm được địa phương nào đặc biệt, nhưng đều đang chờ đợi người khác có phát hiện, không ai định rời đi.
- Mẹ nó, đây là địa phương quỷ quái gì, sao không phát hiện được gì cả!
Thiên Độc Yêu Long bực mình nói.
- Độc Long huynh không cần sốt ruột, tĩnh tọa một chút là được rồi.
Lục Thiếu Du nói.
- Tầng thứ nhất Tinh Nguyệt đại trận chỉ có bảy ngày thời gian sẽ khôi phục, dọc theo đường đi chúng ta đã chậm trễ bốn ngày, chúng ta chỉ còn lại ba ngày ở trong này mà thôi!
Bạch Oánh nói.
- Hay là chúng ta đem thứ này ném đi, nhìn xem có phát hiện gì hay không!
Thanh Hỏa lão quỷ âm dương quái khí nói.
- Theo ta xem trực tiếp lật ngược nó đi thôi!
Ánh mắt Ngô Dũng trầm xuống nói.
- Để ta nhìn lại xem sao!
Thiên Độc Yêu Long khoanh tay đứng thẳng, nhưng lại không thể đứng yên, lại đi về phía trước tiếp tục tìm kiếm.
- Ta cũng đi xem!
Ngô Dũng híp mắt, liền đi theo, lại có không ít người chưa từ bỏ ý định, tiếp tục tiến lên tìm kiếm.
Nhưng lại không ai có phát hiện.
- Ngô Dung, ngươi có ý gì, ngăn trở đường đi của lão phu, ngươi cố ý phải không!
Nhưng đúng ngay lúc này vang lên tiếng hét lớn.
- Triệu Thanh Miễn, ngươi không nhìn thấy ta đang ở chỗ này sao, ngươi tốt nhất tránh ra cho ta, đừng tới đây!