Lại thêm vài ngày trôi qua, cuối cùng đã tới ngày thứ bảy, mặt trời vừa hạ xuống phương tây, trong khoảnh khắc ánh trăng lan tràn, lập tức bị một mảnh mây mỏng bao phủ, bầu trời nhất thời hắc ám, chỉ còn nhìn thấy Thiên Linh tinh treo cao chân trời, rực rỡ sáng lạn.
- Đã tới!
Nhìn chằm chằm bầu trời, Lữ Chính Cường khoanh tay đứng thẳng, lẩm bẩm:
- Một thiên kỷ, Huyền Thiên môn khá lắm, chỉ sợ đã biết bảy ngàn năm sau sẽ có Thiên Lang Phá Nhật, cho nên cố ý dùng Tinh Nguyệt Thiên Sát đại trận che giấu phong ấn Huyền Thiên bí cảnh, khiến cho đại lục náo động, mục đích chỉ sợ là dùng thế lực Linh Vũ đại lục cùng Ma Vân thành đối phó bốn đại sơn môn chúng ta!
- Lữ Chính Cường, có phải huynh suy nghĩ nhiều hay không?
Lư Khâu Mỹ Vi nhíu mày nói.
- Sự thật là như thế, mấy ngày nay ta mới suy nghĩ cẩn thận, Huyền Thiên môn cố ý trả thù chúng ta a!
Lữ Chính Cường thở dài nói.
Trên bầu trời đêm, mây mỏng tiêu tán, trăng sáng nhô cao, những ngôi sao khác lại hiện lên, nhưng chỉ có Thiên Lang tinh sáng nhất.
Ánh trăng bao phủ núi non, lá úa rơi khắp dãy núi. Thiên Lang tinh phảng phất như bị trận gió thổi qua, bắt đầu chậm rãi dời xuống, trong một khắc này Thiên Lang tinh bắt đầu chậm rãi xoay tròn di động, những địa phương nó đi qua những ngôi sao khác biến thành tối tăm, Thiên Lang tinh đi qua Cự Môn tinh, tới Lộc Tồn tinh, tới... Từng ngôi sao nhanh chóng ảm đạm, mà giờ khắc này Thiên Lang tinh càng thêm chói mắt.
Giờ khắc này, trên đại lục hải vực cuồn cuộn, triều cường mãnh liệt dâng lên, sóng thần gào thét vô số địa phương, trong thiên địa có không ít cường giả đều nhìn lên hư không bấm tay tính toán, lập tức nhìn chằm chằm bầu trời, biến mất không còn nhìn thấy.
Bên trong Đoạn Thiên sơn mạch, khi Thiên Lang tinh di động tới gần vầng trăng, bỗng dưng tản ra quang mang chói mắt, tia sáng như đám sương, chợt lóe rồi biến mất.