- Lúc trước trong Huyền Thiên môn có vài vị Vũ tôn linh tôn, thực lực không tầm thường, bằng không nhất tông nhất môn nhất giáo nhất trang cũng sẽ không tổn thất thảm trọng, hiện tại bị tam tông tứ môn mơ hồ áp chế, mà lúc trước thực lực nhất tông nhất môn nhất giáo nhất trang còn cao hơn cả tam tông tứ môn cùng tứ các tứ đảo, bằng không với vị trí đặc thù của Cổ Vực, bọn hắn làm sao dễ dàng trấn áp!
Nữ tử khẽ thở dài, nói:
- Theo mấy ngàn năm qua trong môn thu thập tin tức, lúc trước Huyền Thiên môn quyết một trận tử chiến cùng nhất tông nhất môn nhất giáo nhất trang tại Đoạn Thiên sơn mạch, Huyền Thiên môn không địch lại, cuối cùng bị buộc phong ấn bí cảnh, mà mấy Vũ tôn linh tôn bố trí Tinh Nguyệt Thiên Sát đại trận, cho dù trải qua bảy ngàn năm đại trận vẫn có thể hấp thu tinh nguyệt lực duy trì, linh tôn Vũ tôn bình thường đừng mong phá trận!
- Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?
Thanh niên hỏi:
- Chẳng lẽ còn phải mời cường giả trong môn tới phá trận hay sao, nếu như quay về thật quá mất mặt!
- Nếu ta suy tính không sai, bảy ngày sau Thiên Lang tinh cắn n**t t*nh nguyệt, tới lúc đó đại trận sẽ dừng chuyển động, chúng ta có bảy ngày thời gian phá vỡ phong ấn!
Nữ tử nhìn chăm chú lên bầu trời nói.
Xuy xuy!
Lời của nữ tử vừa nói xong, ánh trăng vẫn như trước, nhưng ánh sáng tạo thành dải lụa đột nhiên biến mất, cả dãy núi lớn hoàn toàn yên tĩnh, phảng phất như tất cả chuyện vừa rồi chưa từng phát sinh qua bao giờ.
Lúc này cũng không ai nhìn thấy trên vách núi có lốc xoáy không gian ba văn, nháy mắt đã biến mất không thấy bóng dáng, hết thảy đều khôi phục lại bình thường, không còn nhìn ra dấu vết.
- Tinh Nguyệt Thiên Sát đại trận đã rộng, hẳn đã bị tinh nguyệt ảnh hưởng!
Trên một đỉnh núi, Bạch Oánh cau chặt mày, nhìn chằm chằm lên bầu trời.