Ngay lúc này không gian chợt dao động thật khẽ, ánh mắt mọi người đều nhìn lên hai bên vách đá, cả không gian không ngừng lắc lư, tựa hồ phong ấn đang bắt đầu mở rộng.
Hô!
Chỉ nháy mắt dưới ánh trăng chiếu xuống, không gian vặn vẹo kịch liệt, phát ra tiếng vang va chạm như cuộn sóng, tiếng vang khuếch tán, không gian dao động ngày càng kịch liệt, cảm giác giống như lung lay sắp đổ.
Hô!
Ngay chỗ nham thạch cao nhất vách núi bắt đầu xuất hiện một mảng lớn năng lượng phong ấn, không gian dao động tựa hồ đang hô ứng cùng ánh trăng trên không, dao động càng ngày càng mạnh.
Nhìn năng lượng phong ấn ngày càng hư ảo, Lục Thiếu Du, Thiên Độc Yêu Long, tiểu Long đều lộ ra vẻ kinh ngạc cùng hưng phấn, hô hấp của Lục Thiếu Du gấp gáp hơn rất nhiều, biến hóa như vậy đủ chứng minh nơi này không tầm thường.
- Lão đại, nơi này có cảm giác nguy hiểm!
Tiểu Long đứng trên vai Lục Thiếu Du, ánh mắt cảnh giác nhìn chăm chú vào năng lượng phản ứng, một cỗ chân khí nguy hiểm bắt đầu dâng lên trong lòng.
- Đều cẩn thận một chút!
Lục Thiếu Du híp mắt, nhìn chằm chằm vào không gian ngày càng vặn vẹo, trong tiếng vang khi không gian ba văn va chạm lẫn nhau, trong lòng lục Thiếu Du cảm nhận được một cỗ năng lượng ba động kh*ng b* cực độ, cùng chân khí quỷ dị không biết từ nơi nào truyền tới.
Khí tức quỷ dị kia thật sự luống cuống, phảng phất như có thể ảnh hưởng tâm trí người khác, làm linh hồn người ta luống cuống bất an, máu huyết bắt đầu chậm rãi sôi trào lên.
Hô hô!
Không gian ba văn trùng điệp, trong không gian vặn vẹo giờ phút này đã xuất hiện lốc xoáy, trên tảng đá thật dày hiện tại giống như thủy vực, lốc xoáy trực tiếp xuyên vào bên trong vách núi.
- Phong ấn mở ra!
Thiên Độc Yêu Long cực kỳ kích động, hai mắt đỏ đậm muốn tiến vào trong lốc xoáy.