Một cỗ năng lượng thuộc tính phong lập tức xuất hiện. Lực công kích của Lục Thiếu Du không ngờ bị nó trực tiếp ngăn cách ở bên ngoài, không có cách nào tiến vào. Bất quá dưới cỗ lực lượng mạnh mẽ này, thanh niên tuấn lãng kia lúc này thân thể cũng lùi về phía sau một bước. So với bộ dáng nhẹ nhàng khi trước lúc này cũng có chút chất vật.
- Vũ kỹ phòng ngự phong thuộc tính.
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên, từ cái khải giáp thanh niên áo lam này bố trí, Lục Thiếu Du có thể nhìn ra hẳn là vũ kỹ Huyền cấp trung kỳ, là vũ kỹ phòng ngự thuộc tính phong. Hai đạo công kích mang theo lực lượng thuộc tính của hắn không ngờ lại không tạo thành thương tổn với đối phương. Chỉ làm cho đối phương có chút chật vật mà thôi.
- Hay cho một Lục Thiếu Du. Quả thực có chút bổn sự, hiện tại ngươi khiến cho ta cảm thấy miễn cưỡng đủ tư cách đấu với ta.
Nhìn Lục Thiếu Du, trong mắt thanh niên tuấn lãng kia lúc này đã có biến hóa.
- Thật sao?
Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói. Hắn cũng biết người này tuyệt đối không phải Vũ Vương nhất trọng bình thường. Bất quá hiện tại hắn c*̃ng chưa dùng toàn lực.
Thanh âm vừa dứt, Lục Thiếu Du hoàn toàn không chút khách khí, thân ảnh như quỷ mị lóe lên, tiếp theo trong nháy mắt lập tức xuất hiện trước người thanh niên áo lam, một đạo trảo ấn nhanh chóng đánh về phía trước.
- Tới tốt.
Ánh mắt thanh niên áo lam trầm xuống, nhanh chóng đánh ra một đạo quyền ấn.
Phanh.
Một trảo, một quyền hung hăng va chạm. Thanh âm bạo liệt đột nhiên vang lên trong không trung. Lập tức không trung chấn động, kình khí kh*ng b* nhanh chóng lan ra bốn phương tám hướng.
Khục.
Dưới một quyền này, thân thể Lục Thiếu Du chấn động, thân hình nhanh chóng lùi lại về phía sau mấy bước.
- Hừ.
Mà thanh niên áo lam kia lúc này trong cổ họng cũng vang lên một tiếng trầm thấp. Chân phải đạp mạnh hư không một cái, lúc này gợn sóng trong không trung nhanh chóng lan tràn. Thân ảnh nhanh như thiểm điện đánh về phía Lục Thiếu Du.