- Chính là một vùng sơn mạch cuối cùng của Cổ Vực tiếp giáp với biển. Nghe nói bên kia không có đất liền, biển cả kéo dài tới chân trời. Cho nên mới gọi nó là sơn mạch Đoạn Thiên.
Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh nói.
- Đó là điều thứ nhất.
Vân Khiếu Thiên mỉm cười, lập tức nói:
- Còn thứ hai, sơn mạch Đoạn Thiên này vốn cũng không được gọi là sơn mạch Đoạn Thiên. Cái tên này bắt đầu từ bảy ngàn năm trước. Cường giả trong Huyền Thiên môn cùng với cường giả trong Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang giao thủ một trận tử chiến. Trận chiến ấy kinh thiên động địa, quả thực có thể nói là phong vân biến sắc, dời núi lấp biển. Cuối cùng trực tiếp đem một khối lục địa cực lớn đánh chìm xuống đáy biển. Cho nên nơi đó mới được gọi là sơn mạch Đoạn Thiên. Mà sau trận chiến đó Huyền Thiên môn cũng hoàn toàn bị diệt.
- Thì ra là thế.
Lục Thiếu Du khẽ gật đầu. Trận chiến đó ngay cả lục địa cũng đánh chìm, có thể thấy được khi đó kịch liệt tới cỡ nào. Loại thực lực này chỉ sợ không phải Vũ Vương cùng Linh Vương có thể làm được.
- Sơn mạch Đoạn Thiên này vốn bảy ngàn năm trước chính là địa bàn của Huyền Thiên môn. Về sau đám người Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang đánh chìm một khối lục địa xuống, đó cũng chính là sơn môn của Huyền Thiên môn, Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang cũng đã phái cường giả xuống dưới tìm, thế nhưng sau khi tìm khắp khối lục địa đó c*̃ng không thấy Huyền Thiên bí cảnh, cho nên Huyền Thiên bí cảnh mới trở thành một ẩn số tới tận bây giờ.
Vân Khiếu Thiên nói.
- Hy vọng lần này có thể tìm được bí cảnh.
Lục Thiếu Du nói.
- Chủ nhân, cái bí cảnh kia dường như ta đã gặp được.
Ánh mắt của Huyết Mị trên đường đi luôn không ngừng suy tư cái gì, lúc này thanh âm của nàng nhanh chóng vang lên trong đầu Lục Thiếu Du. Có Huyết Hồn Ấn trong đầu, tâm thần Huyết Mị chỉ cần tưởng tượng là Lục Thiếu Du có thể nghe thấy thanh âm c*̉a Huyết Mị, so với truyền âm còn an toàn hơn nhiều.