Hai người một người vận hắc bào, một người mặc nho phục màu xám, ngay cả đầu cũng bị một cái áo bào màu xám che kín, chỉ lộ ra một đôi mắt hệt như mắt mèo trong đêm tối, loé ra hàn quang u u, mục quang vô cùng sắc bén.
- Hắc Ám thiên vương.
Hai người vừa xuất hiện, Lục Thiếu Du coi như nhận thức một người trong đó, người vận hắc bào chính là Hắc Ám Thiên Vương.
- Lục Thiếu Du, hôm nay xem ngươi chạy đi đường nào, khặc khặc.
Hắc Ám Thiên Vương vừa nhìn thấy Lục Thiếu Du thì đôi mắt đã loé ra lãnh ý, kẻ mà mình muốn đối phó nhưng cứ chạy thoát hết lần này tới lần khác, hôm nay hắn có mọc cánh cũng khó thoát.
- Các người có tự tin quá hay không vậy.
Lục Thiếu Du quát lên một tiếng, âm thanh vang vọng trong không gian.
- Tiểu tử, chẳng lẽ ngươi không cảm giác được hay sao, không gian ở nơi này đã bị ta phong toả rồi, người ngoài căn bản không thể nhìn thấy bất kỳ thứ gì ở trong đây, cho dù là có động tĩnh lớn hơn nữa thì bên ngoài cũng không thể nào biết được đâu.
Thân ảnh vận áo bào xám nhìn Lục Thiếu Du, trong mắt lộ ra một cỗ trêu chọc.
- Đáng chết.
Trong lòng Lục Thiếu Du thầm mắng một tiếng, sắc mặt cũng trở nên nghiêm trọng hẳn lên, hắn cũng ẩn ẩn cảm giác được chung quanh không được bình thường, năng lượng không gian ba động chung quanh cực kỳ quỷ dị, nếu ở tình huống bình thường thì sợ là Bạch Linh sẽ phát giác có cường giả tới sớm hơn mình. Phong toả không gian, thủ đoạn bậc này không phải người bình thường có thể bố trí được, cho dù là mỗi một mình tên Hắc Ám Thiên Vương này thôi mình cũng không thể nào đối phó nổi, huống hồ gì còn có người vận áo bào xám này nữa, thực lực của người này sợ là còn mạnh hơn Hắc Ám Thiên Vương rất nhiều.
- Khặc khặc, hôm nay tên tiểu tử nhà ngươi rất kiêu ngạo khoa trương ở Quỷ Đao Môn, hiện tại liền hết kiêu ngạo nổi rồi chứ gì, mau thành thật mà đi theo bọn ta đi, có lẽ sẽ đỡ phải chịu đau khổ một chút, ngoài ra, nghe nói trên người của ngươi còn có một chiếc chìa khoá của Huyền Thiên Bí Cảnh đúng không, mau giao ra đây luôn đi.