Lữ Chính Cường mỉm cười trừng Lục Thiếu Du một cái, nghiêm mặt nói:
- Huyền Thiên Môn chừng bảy ngàn năm trước, chính là một cỗ thế lực nhất lưu ở Cổ Vực này, trong môn có vô số cường giả, ngay cả cường giả Vũ Tôn Linh Tôn cũng đều có được vài vị, đã có đủ thực lực để trực diện chống lại Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang, nhưng cuối cùng vẫn bị Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang liên thủ tiêu diệt, trận chiến đó nghe nói là máu chảy thành sông, mãi tới ba ngày ba đêm mới chấm dứt, Vũ Vương Linh Vương chết vô số, ngay cả Vũ Tôn và Linh Tôn cũng chết, còn những người khác phải lên tới trăm vạn người.
Nói tới đây, sắc mặt của Lữ Chính Cường cũng hơi đổi, sau đó tiếp tục nói:
- Huyền Thiên Môn bị diệt, Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang của ta cũng không tránh khỏi thương vong thảm trọng, tới lúc cuối cùng, một đám cường giả Linh Tôn Vũ Tôn của Huyền Thiên Môn đã liên thủ lại, dùng mạng sống của mình để làm cái giá bố trí Huyền Thiên Bí Cảnh đã sớm mở, giấu tất cả mọi thứ của Huyền Thiên Môn vào bên trong, hơn nữa còn phong ấn Huyền Thiên Bí Cảnh lại, bất kì kẻ nào cũng không thể tìm ra, trừ phi tìm được ba chiếc chìa khoá do Huyền Thiên Môn luyện thành khi xưa, mà mấy chiếc chìa khoá này, mấy ngàn năm qua đã có không ít tin tức xuất hiện, nhưng mỗi lần đều không thấy tăm hơi đâu, mấy ngàn năm qua Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang ta chưa từng dừng việc tìm kiếm Huyền Thiên Bí Cảnh, nhưng một mực vẫn không có tin tức gì, mãi tới gần đây mới xuất hiện tin tức về chìa khoá của Huyền Thiên Bí Cảnh này lần nữa.
- Đại chiến ba ngày ba đêm mới chấm dứt, máu chảy thành sông, hơn trăm vạn người bỏ mạng.
Trong lòng của Lục Thiếu Du cũng cảm thấy kinh hãi, có thể tưởng tượng được trận chiến khi ấy kịch liệt tới cỡ nào.