- Không sai, tiểu tế vô tình đã lấy được một chiếc.
Lục Thiếu Du gật đầu đáp, không hề giấu diếm.
Nhìn thấy Lục Thiếu Du gật đầu, ánh mắt của Lữ Chính Cường lập tức run lên, nói:
- Tiểu tử nhà ngươi, chuyện lớn như vậy mà ngươi còn nói ra, sợ là sẽ rước lấy không ít phiền toái rồi, khó tránh khỏi sẽ có người đánh chủ ý muốn cướp chìa khoá Huyền Thiên Bí Cảnh của ngươi.
- Tiểu tế đã có tính toán rồi, cùng lắm thì huỷ chiếc chìa khoá đó, ai muốn động thủ, cùng lắm thì một chưởng bẽ đôi.
Lục Thiếu Du nói.
- Ngươi nghĩ thì hay, nếu như có cường giả ra tay thì sợ là ngươi không đủ năng lực phản kháng đâu.
Lữ Chính Cường trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du một cái rồi nói.
- Nhạc phụ cứ yên tâm đi, chìa khoá kia tiểu tế đã cất kỹ lắm rồi, ngoại trừ tiểu tế ra thì không ai tìm được nó đâu
Lục Thiếu Du nói, điểm này thì Lục Thiếu Du đã sớm nghĩ tới rồi, cái chìa khoá kia đặt bên trong trữ vật giới chỉ ẩn tàng trên tay của mình, người bình thường nhất định sẽ không tìm ra, cái trữ vật giới chỉ bình thường mà mình đang đeo bây giờ chỉ toàn chứa mấy thứ vớ vẩn mà thôi.
- Trên người của ngươi có chìa khoá của Huyền Thiên Bí Cảnh, chẳng lẽ ngươi thật sự không có ý định hợp tác cùng Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang hay sao?
Lữ Chính Cường nhìn Lục Thiếu Du hỏi.
- Có lợi thì tiểu tế mới hợp tác, không có lợi thì cứ một nhát gãy đôi, hy vọng nhạc phụ đại nhân hiểu cho tiểu tế.
Lục Thiếu Du nói, hợp tác cùng với Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang thì Lục Thiếu Du đương nhiên sẽ không cự tuyệt, đối với bảo vật bên trong Huyền Thiên Bí Cảnh, nếu nói Lục Thiếu Du không động tâm thì quả thật là nói dối, bất quá Lục Thiếu Du cũng biết rõ, Phi Linh Môn của mình mà muốn tự tìm bảo vật thì sợ là sẽ vô cùng khó khăn, cho dù có tìm được đi nữa, tới lúc đó cũng sẽ trở thành đích ngắm cho kẻ khác, Phi Linh Môn cũng không thể nào chống nổi toàn bộ cường giả của đại lục vây công.