Trên đường lúc này truyền tới thanh âm của Lộc Sơn lão nhân.
- Lộc Sơn lão nhân, đan dược gì? Thực lực của ngươi không đủ sao lại tính trên đầu ta?
Tả Thiên Khung nói.
- Tả Thiên Khung, vũ kỹ của ta đâu? Ta xem lần này ngươi có thể trốn đi đâu?
Lưu Tinh Hà cũng hét lớn một tiếng, mặt mũi vô cùng tức giận.
- Chuyện gì xảy ra?
Nghe thấy tiếng quát phía sau, Lục Thiếu Du lập tức quay đầu lại hỏi.
- Chưởng môn, Thiên La Viêm Võng Tả Thiên Khung này mấy năm trước đoạt của ta một khỏa đan dược lục phẩm trung giai.
Lộc Sơn lão nhân trừng mắt nhìn Tả Thiên Khung rồi nói.
- Chưởng môn, lão gia hỏa Tả Thiên Khung này mấy năm trước cũng đoạt của ta một bộ vũ kỹ Huyền cấp sơ giai. Ta tìm hắn vài năm c*̃ng không tìm được lão gia hỏa này.
Lưu Tinh Hà lúc này cũng nhìn về phía Tả Thiên Khung nói.
- Tả trưởng lão, có chuyện này sao?
Lục Thiếu Du nhìn Tả Thiên Khung rồi hỏi.
- Tả trưởng lão?
Nghe thấy chưởng môn nói vậy, Lộc Sơn lão nhân cùng Lưu Tinh Hà lập tức sững sờ, hai mắt trợn ngược. Kỳ thực mọi người cũng đã sớm đoán ra, ba người này có lẽ đều gia nhập vào trong PHi Linh môn.
- Bẩm chưởng môn, đây đều là chuyện trước kia. Mấy thứ này ta trả lại là được.
Tả Thiên Khung lập tức lúng túng khó xử cười cười. Thân là tán tu, ai mà không trả qua sự tình cản đường ăn cướp cơ chứ. Đó cũng không phải là chuyện quá kỳ quái. Chỉ hắn là thực sự không ngờ tới hiện tại gia nhập Phi Linh môn lại gặp phải Lộc Sơn lão nhân cùng Lưu Tinh Hà này. Cừu gia của hắn khắp thiên hạ, hai người này chỉ là một trong số đó mà thôi.
- Trả cái gì, cướp được là do thực lực của chính mình. Bị đoạt là do thực lực không đủ, nào có đạo lý trả lại.
Lục Thiếu Du nhìn Tả Thiên Khung rồi cười hắc hắc nói: