- Giết cho ta.
Thanh âm vừa dứt, khóe miệng đại hán Vũ Suất nhị trọng này hiện lên sự khinh thường. Thân hình lướt về phía trước, thủ ấn được kết. Bàn tay đột nhiên run lên, chân khí cường hãn khiến cho không gian vặn vẹo, một đạo chưởng ấn trong tay nhanh chóng đánh về phía Hoàng Bác Nhiên.
Khí thế cùng tốc độ như vậy Hoàng Bác Nhiên căn bản không có sức phản kháng. Vũ Tướng nhất trọng cùng với Vũ Suất nhị trọng, chênh lệch quá lớn. Dưới uy áp về cấp bậc của đối phương sắc mặt Hoàng Bác Nhiên đã tái nhợt. Sắc mặt đám Vũ Tướng sau lưng lúc này c*̃ng đại biến. Lúc này chúng đệ tử của Quỷ Đao Môn c*̃ng đã nhào tới.
- Mọi người đi mau, mau đi tìm cung phụng cùng trưởng lão.
Hoàng Bác Nhiên hét lớn một tiếng, thoát khỏi uy áp về cấp bậc. Trường kiếm trong tay run lên, trực tiếp bổ ra một đạo kiếm quang về phía trước.
Sưu.
Dưới kiếm quang, Vũ Suất nhị trọng kia nở nụ cười lạnh. Thủ ấn biến hóa, năm ngón tay cong lên giống như móng vuốt của chim ưng, sau đó năm ngón tay khẽ bóp lại, không ngờ lại đem kình khí ấn chứa trong một kiếm c*̉a Hoàng Bác Nhiên bóp nát.
Kiếm quang bị phong tỏa, sắc mặt Hoàng Bác Nhiên đại biến, chân khí toàn lực tuôn ra. Thế nhưng kiếm quang lúc này lại không thể động đậy, căn bản không thể nào bứt ra.
- Con sâu cái kiến mà cũng dám động thủ với bản Suất, quả thực là muốn chết.
Giờ phút này, đại hán Vũ Suất nhị trọng kia vô cùng hung hăng càn quấy cười lớn một tiếng. Thân hình nhanh chóng tới gần. Tay trái hắn lúc này mang theo một đạo chưởng ấn trực tiếp chụp về phía đầu Hoàng Bác Nhiên.
Kình khí cường hãn nhanh chóng bắn tới. Lúc này hai mắt Hoàng Bác Nhiên mở lớn, ngoài việc nhắm mắt chờ chết ra hắn đã không còn biện pháp nào khác. Ai bảo thực lực của hắn không đủ.
Đám đệ tử Phi Linh môn chung quanh lúc này cũng bị đệ tử Quỷ Đao môn vây quanh, ánh mắt cả đám vô cùng kinh hãi, thế nhưng căn bản cũng không giúp được gì.