Lúc này một tiếng cười ôn nhu truyền tới. Lập tức mấy đạo thân ảnh xuất hiện trước mặt đám người Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh, Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh. Mấy người xuất hiện không phải là ai khác mà chính là Khâu Mỹ Vi, Lữ Chính Cường, còn có mấy người Hàn Trưởng lão, Lưu trưởng lão, Vương trưởng lão của Linh Thiên môn.
- Hóa ra là Mỹ Vi muội muội cùng Lữ chưởng môn.
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh khẽ cười, bước chân nhẹ nhàng đi tới tước người Khâu Mỹ Vi.
- Bái kiến Lữ chưởng môn.
Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh, Lộc Sơn lão nhân, Thanh Hỏa lão quỷ, Lưu Tinh Hà, Thiểm Điện Báo Ngô Dũng, Hoa Mãn Lâu lập tức thi lễ. Sắc mặt mọi người hơi đổi, trước mặt Lữ Chính Cường này trong lúc vô hình mọi người cảm giác được một cỗ áp chế như có như không. Lại thêm hiện tại tất cả mọi người đều biết rõ quan hệ giữa chưởng môn và Lữ Chính Cường này cho nên không dám thất lễ. Cho dù là Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh cũng phải hành lễ. Người không hành lễ chỉ có Thiên Độc Yêu Long kia mà thôi.
- Chư vị chớ đa lễ. Không nghĩ tới lần này Vô Mệnh huynh đã là Thôi Hồn Độc Vương rồi. Chúc mừng.
Ánh mắt Lữ Chính Cường nhìn vào người Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh rồi đáp lễ nói.
- Lữ chưởng môn quá khen.
Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh nói. Sắc mặt khẽ biến đổi, trong nội tâm hắn vô cùng hiểu rõ. Nếu như không phải mình ở Phi Linh môn, nếu như không phải bởi vì Lục Thiếu Du thì Lữ Chính Cường này chỉ sợ sẽ không khách khí với hắn như vậy.
- Không nghĩ tới Phi Linh môn hiện tại nhân tài đông đúc a. Quả thực khiến cho ta mở rộng tầm mắt, có lẽ Độc Vương cũng vì chuyện này mà hao tâm tổn trí không ít.
Ánh mắt Lữ Chính Cường đảo qua mọi người trong Phi Linh môn, lúc này ngay cả hắn cũng không khỏi than nhẹ một tiếng. Nhìn vào cỗ thực lực của Phi Linh môn lúc này, Lộc Sơn lão nhân, Thanh Hỏa lão quỷ, đều là người thanh danh hiển hách trong Cổ Vực. Đều là Vũ Suất cửu trọng. Lại thêm Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh, Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh, còn có Băng Mộc Vương Giả cùng Linh Tôn thần bí kia, thực lực của Phi Linh môn hiện tại vô cùng cường hãn.