Mấy chữ để lại bằng máu khiến cho trong nội tâm mấy đệ tử có mặt cảm thấy lạnh lẽo. Trưởng lão Linh Suất bát trọng chỉ lưu lại một cánh tay rồi biến mất không còn tung tích. Thực lực của Dương Quá này quá mạnh mẽ, Vạn Tượng môn lần này trêu chọc phải sát tinh thật rồi.
- Hóa ra Triệu sư tỷ lại cấu kết với Hoàng trưởng lão a.
- Bình thường còn giả vờ đoan trang, cao quý cái rắm.
- Đừng nói nữa, các trưởng lão tới rồi.
Trong lúc mấy đệ tử đang nghị luận có mấy người trung niên nam nữ đi tới. Nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, sắc mặt mấy người lập tức đại biến.
Sáng sớm, trong thành Cự Giang lúc này nổi lên sóng lớn. Tối ngày hôm qua Vạn Tượng môn bị người ta tập kích, tổn thất một Linh Suất bát trọng. Vạn Tượng thương hội cũng bị cướp sạch không còn một mống. Lại còn bị san bằng thành bình địa.
Tin tức này giống như mọc cánh nhanh chóng khuếch tán đi. Mấy ngày này, mọi người trong thành Cự Giang vốn đã quên đi cái tên Dương Quá kia, lúc này mọi người thật không ngờ tới người này vẫn dám trở lại thành Cự Giang. Còn dám làm ra hành động như vậy.
Trong Vạn Tượng môn, lúc này cảnh giới sâm nghiêm, đề phòng Dương Quá kia lại một nữa tới. Trong nội tâm các trưởng lão còn sống lúc này vô cùng kinh hãi. Nếu như Dương Quá kia tới tìm bọn hắn thì thảm rồi. Thực lực của Dương Quá và yêu thú thất giai trung kỳ kia bọn hắn vô cùng hiểu rõ.
- Dương Quá này không biết là người phương nào, thật không ngờ lại có vài phần bổn sự.
Trong thành Cự Giang, tại một đình viện, Gia Cát Tây Phong mặc một bộ áo bàm tím, cầm cái quạt trong tay khẽ phe phẩy, ngồi ngay ngắn ở trong đại sảnh.
- Chỉ biết là người này gia nhập Thiên Địa các. Là trưởng lão Hoàng cấp cửu phẩm, những thứ khác cũng không biết được.