Hô hấp của nữ tử trẻ tuổi kia lúc này cũng trở nên đồn dập. Tay bám vào lưng của lão giả, một tay thì trực tiếp cởi bỏ y phục trên người lão giả, nắm lấy vật g*** h** ch*n c*̉a hắn.
- Sư thúc, bảo bối này của ngươi so với mấy người trẻ tuổi còn cứng hơn nhiều a.
Sau khi bắt lấy vật giữa chân lão giả, toàn thân nữ tử kia run lên, ánh mắt có chút mê ly nói.
- Sao nào, mới vài ngày không gặp mà đã nhớ bảo bối của sư thúc rồi sao? Hồi xuân đan sư thúc luyện chế cũng không phải là vật phàm a.
Lão giả cười cười, đôi tay không ngừng x** n*n nhũ phong của nữ tử trẻ tuổi.
- Vẫn là sư thúc lợi hại. Sư thúc, người còn nhớ không? Người phải giúp ta luyện chế mấy khỏa đan dược. Ta dùng nó để chuẩn bị đột phá Linh Phách, như vậy cơ hội cũng lớn hơn một chút.
Nữ tử này cũng không nhàn rỗi, tay không ngừng xoa bóp vật kia của lão giả. Tay còn lại thì chống người đứng dậy, dùng đôi ngọc thỏ không ngừng ma sát với khuôn mặt lão giả rồi dừng lại trước miệng hắn.
- Yên tâm đi, chờ thương thế ta khỏi hẳn nhất định sẽ giúp ngươi luyện chế. Ta bị Thị Huyết Linh Phong đáng hận kia đả thương, thứ này đặc biệt khó chơi. Muốn khôi phục cũng khá khó khăn.
Lão giả nói xong lập tức hé miệng đem ngọc thỏ trước ngực nữ tử m*t vào. Cái lưỡi không ngừng đem hạt anh đào màu hồng trên ngọc thỏ đảo qua đảo lại.
- Ưm. Sư thúc, sư phụ bị hủy thân thể, về sau tu vi nhất định sẽ giảm lớn. Sau này ta phải nhờ vào sư thúc chiếu cố rồi.
Nữ tử này rên lên một tiếng rồi lập tức đổ vào người lão giả này mà vặn vẹo, r*n r*. Đôi tay lại đem một cái ngọc thỏ trắng muốt khác đưa vào trong miệng lão giả, thân hình lúc này lại càng vặn vẹo dường như vô cùng thích thú.
- Ta không chiếu cố ngươi thì ai chiếu cố đây. Hiện giờ không phải là ta đang chiếu cố ngươi sao?