Đó là một loại cảm giác rất kỳ diệu. Dưới loại cảm giác này Lục Thiếu Du cảm thấy có lẽ đối với việc lĩnh ngộ và đột phá của hắn có thêm không ít chỗ tốt. Chỉ là loại cảm giác này cần tự bản thân hắn chậm rãi lĩnh hội.
Dưới lực lượng của cường giả kia Lục Thiếu Du cũng cảm nhận được cảm giác của cường giả. Đó mới thực sự là cường giả. Mỗi cái giơ tay nhấc chân có thể khiến cho hắn đánh chết Vũ Vương cùng Linh Vương. Đó mới chính là lực lượng mà hắn truy cầu. Dùng thực lực c*̉a chính hắn hiện tại càng ngày sẽ càng gặp nhiều cường giả, bất quá còn xa thực lực c*̉a hắn mới đạt được tới mức đó.
Thực lực tới đâu biết bấy nhiêu sự tình tới đó, cũng tiếp xúc vào vòng tròn bên trong. Bây giờ rốt cuộc Lục Thiếu Du cũng hiểu rõ lời nói của Nam thúc. Đại khái giống như câu ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Đạo lý bên trong có bảy phần tương tự nhau. Thực lực của hắn bây giờ, có lẽ ba hoặc bốn năm trước đây hắn đã cho rằng là rất mạnh, thế nhưng bây giờ càng ngày hắn càng tiếp xúc với nhiều cường giả thì mới biết thực lực c*̉a mình ở chỗ nào. Hiện tại tuy rằng c*̃ng được coi là cường giả trong mắt người bình thường, thế nhưng chưa chính thức được coi là cường giả, tiến vào trong vòng tròn đó.
Trong mắt cường giả, tu vi Vũ Suất cùng Linh Suất còn xa không đủ, chẳng qua chỉ miễn cưỡng được gọi là cường giả mà thôi. Ít nhất cũng phải đạt tới Vũ Vương và Linh Vương thì mới gọi là cường giả chính thức.
- Mau chóng đột phá, trùng kích Vũ Vương và Linh Vương.
Lục Thiếu Du hạ quyết tâm. Kế tiếp hắn nên chuẩn bị đột phá lần nữa.
Còn bây giờ, điều khiến cho Lục Thiếu Du có chút an ủi chính là suy đoán của bản thân không sai. Kim đao màu vàng thần bí trong đầu hắn có thể ngăn cản hết thảy công kích bằng linh hồn. Công kích c*̉a Đoạt Hồn Vương kia hoàn toàn không tạo thành uy hiếp gì với linh hồn c*̉a hắn. Ngược lại còn bị kim đao màu vàng thôn phệ. Hồn đan c*̉a hắn cũng thôn phệ linh hồn lực c*̉a Đoạt Hồn Vương, tăng cường một chút linh hồn lực.