- Vừa rồi có người ẩn nấp, thực lực không kém.
Trong đám người, Bạch Linh truyền âm nói với Lục Thiếu Du.
- Ta biết rồi, hẳn là Vũ Vương.
Lục Thiếu Du nói. Vừa rồi từ trong Thiên Địa các hắn cũng mơ hồ cảm giác có một cỗ khí tức ẩn nấp.
- Có người đang theo dõi chúng ta.
Ánh mắt Bạch Linh trầm xuống, trong tâm thầm cảm ứng có nàng đã cảm giác được có mấy đạo thân ảnh vẫn đi theo sau hai người.
Lục Thiếu Du cũng cảm giác được, ánh mắt hắn trầm xuống. Không chỉ có một người đi theo mà là không ít.
- Dương Quá đại nhân.
Một thanh âm nhẹ nhàng vang lên. Thanh âm vừa dứt, trong đám người có một thân ảnh xinh đẹp xuất hiện trước mặt Lục Thiếu Du. Chính là Hoàng Đan kia.
- Hoàng Đan tiểu thư, chúng ta lại gặp mặt.
Lục Thiếu Du có chút ngoài ý muốn, không nghĩ tới lại gặp tiểu nữu này.
- Dương Quá đại nhân, sao hai người lại còn tiến vào trong thành cơ chứ.
Sắc mặt Hoàng Đan đại biến, vội vàng nói:
- Hai vị nhanh đi theo ta, nếu muộn sợ rằng không kịp.
Thanh âm vừa dứt, Hoàng Đan lập tức bảo hai người đi theo mình rồi nhanh chóng tiến vào trong dòng người.
Lục Thiếu Du khẽ giật mình, ánh mắt nhìn Bạch Linh một cái rồi lập tức hai người nghi hoặc đi theo sau.
Trong dòng người, sau khi rẽ mấy lần, một lát sau hai người đi tới một hẻm nhỏ yên tĩnh.
- Hai vị, mời nhanh theo ta.
Sắc mặt Hoàng Đan vô cùng khẩn trương nhìn chung quanh. Trong đôi mắt xinh đẹp hiện lên sự khẩn trương rồi nhanh chóng tiến vào trong một đình viện gần đó.
Đây là một đình viện cực kỳ yên tĩnh, bên trong vô cùng tao nhã. Trong phòng nhỏ, Lục Thiếu Du hỏi:
- Hoàng Đan tiểu thư, nàng làm gì vậy?
- Đại nhân, chẳng lẽ người không biết, hiện tại Tuyệt Linh tông đang tìm người trong toàn thành sao?
Hoàng Đan nói.
- Tìm ta sao?
Lục Thiếu Du giật mình, có chút ngoài ý muốn nói.