- Lão gia hỏa, ngươi đang nói gì vậy?
Nghe thấy Đông Vô Mệnh thì thào nói, Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh khẽ hỏi.
- Không có gì, nhớ lại một chút chuyện mà thôi.
Đông Vô Mệnh phục hồi tinh thần lại, ánh mắt nhìn chăm chú vào khoảng không phía trước. Hắn biết rõ, lựa chọn khi trước của mình không hề sai chút nào.
***
Ngoài Vạn Hạp quật, giữa không trung, hơn mười đạo thân ảnh lăng không mà đứng. Đi đầu có ba đạo thân ảnh, trong đó có hai người chính là Đoạt Hồn Vương, Lưu Kiếm. Mà ngoại trừ hai người Lưu Kiếm và Đoạt Hồn Vương ra thì còn một vị lão giả mặc trường bào màu vàng. Lão giả này khuôn mặt gầy gò, hai hốc mắt sâu hoắm, có chút quỷ dị và âm trầm. Đặc biệt nhất là trên đầu hắn, không ngờ tóc lại có một nửa màu trắng và một nửa màu đen. Vô cùng quỷ dị.
Lúc này lão giả mặc trường bào lăng không mà đứng trên không tủng. Trong hai mắt hiện lên vẻ âm trầm nhìn vào Vạn Hạp quật phía dưới. Y phục trên người phất phơ trước gió. Không gian chung quanh lúc này mơ hồ có chút gợn sóng. Khí thế cường hãn này không phải vũ giả bình thường có thể có được.
- Đoạt Hồn Vương, Khoái Kiếm Vương. Các ngươi quá không cẩn thận rồi. Loại bảo vật như Thị Huyết Linh Phong này mà các ngươi cũng để nó chạy thoát. Hừ.
Lão giả mặc trường bào màu vàng hừ lạnh một tiếng. Cỗ khí thế hung ác quanh người lan tràn ra khiến cho mấy người chung quanh biến sắc.
- Tuyệt Linh Vương. Chúng ta thực sự không biết bên người thần bí kia có một đầu yêu thú thất giai trung kỳ, còn có một đầu khôi lỗi thất giai sơ kỳ.
Đoạt Hồn Vương biến sắc, ánh mắt hiện lên hận ý. Sắc mặt còn có một chút tái nhợt, dường như thương thế trên người còn chưa khỏi hẳn.
- Người này sợ rằng không bình thường. Có yêu thú thất giai trung kỳ bên người, sợ rằng Thị Huyết Linh Phong kia cũng đã rơi vào trong tay người này rồi.