Cuối cùng Lục Thiếu Du cũng không nhịn được mà cảm thán, Cổ Vực này đúng là quá phức tạp, nếu như không biết thì ai mà ngờ được một cái Thành Cự Giang thôi lại có nhiều thế lực cường hãn cỡ ấy, chỉ bằng điều này thôi, những thế lực bên ngoài muốn chiếm Thành Cự Giang sợ là cũng chỉ có thể bỏ cuộc chứ chẳng làm được gì.
Trên đường đi, Lục Thiếu Du cũng hỏi được không ít chuyện về Thiên Địa Các, nhưng điều khiến cho Lục Thiếu Du cảm thấy vô cùng ngạc nhiên chính là Hoàng Đan cũng chẳng biết gì về Thiên Địa Các, Lục Thiếu Du cuối cùng chỉ có thể đoán là những người không đủ tu vi thực lực thì căn bản đều không biết sự tồn tại của Thiên Địa Các, có thực lực bao nhiêu thì biết được bấy nhiêu, thế lực cỡ như Thiên Địa Các, người bình thường căn bản là khó mà biết tới được, giống như mình khi xưa vậy, căn bản cũng không biết tới sự tồn tại của Thiên Địa Các.
Một đường trò chuyện cùng nhau, hai nàng đều không còn xa lạ gì với Lục Thiếu Du, cho nên cứ huyên thuyên mãi, còn hỏi không ít chuyện của Lục Thiếu Du, chỉ là Lục Thiếu Du cũng rất cẩn thận, mấy người như Vân Tiếu Thiên và Lữ Chính Cường cũng không hỏi được gì từ Lục Thiếu Du, mặc dù Hoàng Đan này cũng chẳng phải nữ tử bình thường, nhưng nếu so với Vân Tiếu Thiên và Lữ Chính Cường thì vẫn còn kém rất xa.
Bất quá đối với cô Hoàng Đan này thì Lục Thiếu Du cũng phải than thầm trong bụng, Hoàng Đan hoàn toàn không giống với mấy người Quỷ Ảnh La Sát Diệp Phi, Diệp Mỹ và Hoa Mãn Ngọc, hai tỷ muội Quỷ Ảnh La Sát Diệp Phi, Diệp Mỹ thuộc loại nữ tử có tâm trí mạnh, Hoa Mãn Ngọc thì thuộc loại nữ tử dã tính khí phách, còn Hoàng Đan thì lại thuộc dạng nữ tử vũ mị giỏi đưa đẩy.
Lục Thiếu Du nghĩ, chẳng trách Hoàng Đan có thể trở thành trưởng lão ngoại môn của Vạn Tượng Thương Hành, chủ trì Vạn Tượng Thương Hành cũng không phải chuyện dễ dàng gì, nếu như Hoàng Đan gia nhập Phi Linh Thương Hành của Phi Linh Môn thì đúng là không tệ, đương nhiên, Lục Thiếu Du cũng chỉ nghĩ mà thôi.