̣p lại người quen. (2)
Sau khi mang hai người Lục Thiếu Du tiến vào nội đường, hạ nhân c*̉a HOàng gia lập tức chắp tay nói với nam tử trung niên có sắc mặt tiều tụy kia.
- Hai vị, mời ngồi. Có người đang chữa thương cho tiểu nữ. Hai vị xin chờ một chút.
Nam tử trung niên đánh giá hai người Lục Thiếu Du rồi khẽ mỉm cười nói. Nhìn thấy hai người mang mặt nạ, ánh mắt khẽ biến đổi một chút.
- Hoàng gia chủ, thật có lỗi, thương thế Hoàng tiểu thư khá nghiêm trọng, lại có liên quan tới kịch độc. Ta c*̃ng bất lực.
Trong nội đường lúc này có một tiếng than thở vang lên. Lập tức có hai đạo thân ảnh từ trong đi ra. Đi đầu là một nam tử tuổi chừng bốn mươi mặc một bộ hoa phục, từ khí tức trên người có thể nhận ra người này có tu vi Linh Suất tam trọng.
- Là nàng.
Mà lúc này thân ảnh thứ hai từ bên trong đi ra khiến cho Lục Thiếu Du có chút kinh ngạc.
Đây là một nữ tử dáng vẻ thướt tha, mềm mại, tuổi chừng hai mươi, đôi mắt ngập nước. Bộ ngực như ẩn như hiện dưới bộ cung trang. Cái rãnh sâu kia c*̃ng hiện ra. Khuôn mặt không tính là xinh đẹp thế nhưng lại khiến cho vô c*̀ng dễ nhìn, toàn thân tỏa ra khí tức vũ mị. Đặc biệt mà đôi mắt kia vô c*̀ng cơ linh. Cho nên tổng quát mà nói, bên trong sự thành thục c*̉a nàng chính là cơ linh. Tuyệt đối thuộc về dạng người được coi là ngự tỷ. Người này không phải là ai khác mà chính là thủ tịch đấu giá sư hơn mười ngày trước ở bên trong Vạn Tượng thương hội - Hoàng Đan.
- Trần huynh c*̃ng đã cố hết sức rồi, đa tạ.
Ánh mắt trung niên trên thủ vị hiện lên sự thất vọng, nhanh chóng nói với nam tử Linh Suất vừa từ trong nội đường đi ra.
- Thật sự không giúp được gì, xấu hổ. Ta còn có việc cho nên đi trước một bước.
Sắc mặt nam tử mặc hoa phục kia dường như có chút không nhịn được. Sau khi khách sáo một phen lập tức rời đi. Nam tử trung niên kia đứng dậy tiễn đưa ra bên ngoài. Một Linh Suất tự nhiên hắn không dám lãnh đạm.