̣a các. (2)
Thế nhưng đối với hắn mà nói không đắt chút nào, rất đáng giá. Những dược liệu này đều là dược liệu phụ trợ cần thiết để luyện chế đan dược lục phẩm. Về sau còn có lúc phải dùng gấp, khi đó muốn tìm những dược liệu này quả thực không phải dễ dàng.
Trong thành Cự Giang. Tại một quảng trường không nhỏ có một đình viện khá lớn. Trước cửa có hai người đứng gác. Hai người này tuy rằng chỉ là thủ vệ thế nhưng nhìn qua cực kỳ nhanh nhẹn. Hai người này tuổi chừng hai lăm, thế nhưng tu vi đã là Vũ Phách nhất trọng.
- Hai vị, xin hỏi hai vị tới đây là có chuyện gì?
Lúc Lục Thiếu Du c*̀ng Bạch Linh đi tới quảng trường, hai thanh niên này lập tức chạy tới, ánh mắt đảo qua hai người rồi nói.
- Thiên Địa huyền hoàng, Địa các vô song.
Lục Thiếu Du đưa mắt nhìn hai người rồi mở miệng nói.
- Hai vị mời đi theo ta.
Một thanh niên nghe thấy lời nói c*̉a Lục Thiếu Du c*̃ng không cảm thấy kinh ngạc chút nào. c*̃ng không nhiều lời, lập tức mời Lục Thiếu Du c*̀ng Bạch Linh tiến vào trong đình viện.
Trong đình viện, so với trong tưởng tượng c*̉a Lục Thiếu Du còn lớn hơn một chút. Sau khi xuyên qua mấy hành lang, tới bên ngoài một gian phòng yên tĩnh, thanh niên này khẽ mở miệng nói:
- Trưởng lão.
- Vào đi.
Trong phòng lúc này có một thanh âm c*̉a nữ nhân vang lên. Nghe thanh âm này, dường như trong đó là nữ tử, tuyệt đối là mỹ nữ.
- Hai vị vào đi.
Thanh niên này nói với hai người Lục Thiếu Du xong rồi lập tức rời đi.
Lục Thiếu Du c*̀ng Bạch Linh nhìn nhau rồi lập tức đẩy cửa tiến vào trong phòng. Trong tầm mắt c*̉a hai người Lục Thiếu Du lúc này là một đại sảnh, bên trong có một nữ tử tư thái mê người đang ngồi đó.
Nữ tử này hơi trang điểm một chút khiến cho khuôn mặt tú lệ lúc này lại càng thêm vũ mị. Trên người mặc một sa y màu tím, bên trong là một kiện cung trang màu xanh như ẩn như hiện. Hai mắt sáng ngời. Mà niên kỷ c*̉a nàng nhìn qua bộ dáng lúc này giống như hai bảy hai mươi tám tuổi.