́c đề nghị.
- Ngươi là đệ tử Nam thúc mà lại gọi ta là tiền bối, quả thực không hợp lẽ thường. Nếu như không chê ngươi kêu ta một tiếng sư huynh là được.
Đối với nơi này Sát Phá Quân c*̃ng cực kỳ thỏa mãn, lập tức nói với Lục Thiếu Du.
- Bái kiến Phá Quân sư huynh.
Lục Thiếu Du lập tức chắp tay hành lễ, trong nội tâm có cảm giác được sủng ái mà lo sợ. Nói giỡn sao? Một cường giả Vũ Tôn không chê mà gọi hắn là sư đệ, hắn nào có tư cách từ chối tiếp nhận một sư huynh Vũ Tôn. Bản thân hắn lúc này chiếm tiện nghi vô c*̀ng lớn a. Đồng thời c*̃ng tương đương với việc làm cho quan hệ giữa hắn và cường giả Vũ Tôn này kéo gần lại một bước dài.
Đương nhiên Lục Thiếu Du hiểu rõ. Hết thảy mọi chuyện hiện tại đều dựa vào mặt mũi c*̉a Nam thúc. Bằng không một cường giả Vũ Tôn mà nói, dựa vào cái gì mà coi Phi Linh môn đặt vào trong mắt cơ chứ.
- Ám tật c*̉a ta tuy rằng khôi phục được bảy tám phần, nhưng vẫn còn cần tĩnh dưỡng mấy tháng. Trong mấy tháng này đừng để người khác tới quấy rầy ta là được. Nếu như có sự tình nguy cấp thì ta sẽ hiện thân.
Sát Phá Quân nói với Lục Thiếu Du:
- Nam thúc gọi đệ tới đó, đệ mau tới chỗ thúc ấy đi.
Lục Thiếu Du cáo lui rồi lập tức đi tới mật thất. Vừa tới mật thất, nhìn thấy thân ảnh Nam thúc, Lục Thiếu Du nhanh chóng cung kính hành lễ nói:
- Đa tạ Nam thúc.
- Đa tạ cái gì?
Ống tay áo Nam thúc run lên, lập tức khoanh chân ngồi xuống. Ánh mắt nhàn nhạt nhìn về phía Lục Thiếu Du.
- Nếu không phải do Nam thúc thì Băng Mộc Tôn giả c*̃ng không gia nhập Phi Linh môn.
Lục Thiếu Du nói. Nam thúc tự mình mở miệng cho nên Băng Mộc Tôn giả mới đáp ứng gia nhập Phi Linh môn. Về điểm này Lục Thiếu Du vô c*̀ng rõ ràng. Cường giả Vũ Tôn này chính là Nam thúc tìm cho mình.