̀ Vũ Tôn. (2)
Sưu Sưu.
Không gian trong nháy mắt này lại một lần nữa đóng băng, đầu cự thú khổng lồ dữ tợn kia c*̃ng bị băng phong theo.
Phanh Phanh.
Cảnh tượng này khiến cho mọi người vô c*̀ng kinh hãi. Đầu cự thú bằng linh hồn lực khổng lồ mang theo uy áp vô c*̀ng kia không ngờ c*̃ng bị lão giả áo lam khống chế. Mà lúc này ngay khi tất cả mọi người còn chưa hồi phục tinh thần lại, đầu cự thú bằng linh hồn lực trực tiếp vỡ vụn, một tiếng nổ kinh thiên vang vọng không gian.
Phanh Phanh.
Đầu cự thú bằng linh hồn lực nổ tung rồi lập tức hóa thành từng mảnh vỡ biến mất trong không trung. Không có một chút sức phản kháng nào.
Giờ phút này ánh mắt lão giả áo xanh vô c*̀ng kinh hãi, sắc mặt trắng bệch. Cự thú bằng linh hồn lực bị đánh tan, linh hồn lực c*̉a hắn c*̃ng trực tiếp bị thương. Mà không phải là trọng thương bình thường. Cho nên mới nói, bất luận là Linh giả nào c*̃ng không dễ dàng thi triển Linh hồn công kích. Một khi thất bại sẽ bị phản phệ, linh hồn bị trọng thương, muốn khôi phục vô c*̀ng khó khăn.
Nhìn lão giả áo lam phía dưới, lão giả áo xanh kia hãi nói:
- Không có khả năng. Linh hồn công kích c*̉a ta ngay cả Vũ Vương cửu trọng c*̃ng phải né tránh. Ngươi làm sao có thể đánh tan. Trừ phi ngươi đã là...
Thanh âm còn chưa dứt, ánh mắt lão giả áo xanh biến đổi, thân hình không tự chủ mà lui lại hai bước.
- Địa Linh vương. Bằng vào thực lực Linh Vương bát trọng c*̉a ngươi, linh hồn công kích c*̉a ngươi quả thực Vũ Vương cửu trọng c*̃ng phải nể mặt ba phần. Nếu là ba năm trước đây ta còn để ý tới ngươi vài phần. Thế nhưng hiện tại...
Nhìn lão giả áo xanh trên không trung, khóe miệng lão giả áo lam hiện lên nụ cười giễu cợt nói:
- Hiện tại ta đã không phải là Vũ Vương mà là Vũ Tôn.