̀ Vũ Tôn. (1)
Sưu.
Không có một chút thanh âm nào vang lên, hai cỗ lực lượng cường hãn va chạm rồi lập tức tiêu tán trong không trung. Cả không gian lúc này chỉ có gợn sóng không ngừng tràn ra bốn phía mà thôi.
- Là hắn.
Lục Thiếu Du sợ hãi than. Không chỉ có Lục Thiếu Du, mà tất cả người c*̉a Phi Linh môn, Đông Vô Mệnh, Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh, Bạch Linh còn có Tiểu Long, Lục Tâm Đồng đều vô c*̀ng kinh ngạc. Không ai nghĩ tới người đột nhiên ra tay ngăn cản cường giả Thiên Địa các này lại là lão giả ngây ngốc ở trong Phi Linh môn. Mà thực lực lão giả này không ngờ lại tới tình trạng khủng bố như vậy.
Ánh mắt Lục Thiếu Du run lên, một kích vừa rồi c*̉a lão giả áo lam này khiến cho công kích c*̉a cường giả Thiên Địa các tiêu tán vô hình. Chỉ sợ thực lực c*̉a người này không dưới cường giả Thiên Địa các.
- Lão bá, là người sao?
Sắc mặt Lục Tâm Đồng lúc này tái nhợt thế nhưng ánh mắt mang theo sự kinh hãi nhìn về phía lão giả này. Nàng chưa từng nghĩ tới, lão giả áo lam này lại là một cường giả như vậy.
- Là ta. Trước kia ngươi chữa thương cho ta, cảm ơn tiểu nha đầu nhà ngươi đã cho ta uống rượu còn chiếu cố ta lâu như vậy.
Lão giả áo lam mỉm cười nói với Lục Tâm Đồng.
- Băng Mộc Vương giả, là ngươi? Tóc c*̉a ngươi sao lại là màu xanh?
Trong lúc mọi người kinh ngạc, lão giả áo xanh trên không trung c*̃ng cẩn thận đánh giá lão giả áo xanh phía dưới. Nửa ngày sau mới kinh ngạc lên tiếng.
- Địa Linh vương. Vừa rồi ta nể mặt Thiên Địa các các ngươi cho nên mới không đánh chết ngươi, nhanh c*́t đi cho ta.
Ánh mắt lão giả áo lam nhìn lên không trung rồi lạnh nhạt nói với lão giả áo xanh.
- Là hắn, hóa ra là hắn.
Ánh mắt mấy người Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh, Đông Vô Mệnh, còn có Thanh Hỏa lão quỷ, Lộc Sơn lão nhân run lên.