- Các ngươi đáng lẽ nên giết Đông Vô Mệnh sớm mới phải, bây giờ còn để cho hắn đột phá Linh vương, sợ là muốn giết được lại càng khó, lần này ngươi nhất định phải g**t ch*t Đông Vô Mệnh đó.
Vị phụ nhân xinh đẹp thở hào hển nói, xen lẫn bên trong tiếng r*n r*.
- Ngươi thật đúng là độc ác, dẫu gì đi nữa thì Đông Vô Mệnh lúc trước cũng từng là vị hôn phu của ngươi, ngươi cũng nỡ ra tay.
Lương Bá Quang cười dâm tà, động tác dưới hông cũng không dừng lại, tiếng r*n r* và da thịt chạm nhau lại vang lên không ngớt.
- Ta cũng thật không ngờ là thực lực của hắn bây giờ lại có thể phát triển tới cỡ này.
Tiếng nói vừa dứt, vị phụ nhân xinh đẹp này đột nhiên ngửa đầu, nhíu mày kêu lên:
- Bá Quang ngươi quá mạnh mẽ, ta tới đây! Ta sắp chịu không nổi rồi!
Tiếng vừa dứt thì toàn thân của vị phụ nhân xinh đẹp này liền run rẩy một chút, môi run run, toàn thân giật nhẹ, kêu lớn một tiếng, hai tay bấu chặt lấy mép bàn cũng run rẩy không thôi.
Lương Bá Quang thấy vậy, cũng thừa cơ c*m v** thật mạnh, cảm giác bản thân mình giống như được một đoàn cánh hoa mềm mại quấn quanh hút vào, liền b*n r* ào ào.
Lương Bá Quang nhịn không được mà cuồng điên một trận, hai người liền hét lớn lên một tiếng, sau đó ngã vật xuống bàn thở hổn hển.
- Bá Quang, ngươi ngày càng lợi hại đó, người ta sắp bị ngươi g**t ch*t luôn rồi.
Trên bàn, hai người nhỏm dậy, vị phụ nhân xinh đẹp kiều mỵ nói, đôi mắt hoa đào mê ly không thôi, trên mặt tràn đầy xuân quang, càng thêm hấp dẫn.
- Ta cảm giác chỗ đó của ngươi cũng ngày càng chặt, đúng là bảo vật mà.
Lương Bá Quang cười dâm không ngừng, vẫn không quên vỗ một cái thật mạnh lên cái mông tròn của vị phụ nhân xinh đẹp kia.
- Có người tới đây.
Lương Bá Quang vừa dứt lời thì ánh mắt lập tức quét lên, tâm thần dò xét được có người đang tới gần.