- Các hạ là ai, một Vũ suất nho nhỏ có đáng để cho các hạ đoạt xác hay không?
Bên trong mật thất, ánh mắt của Nam thúc lập tức b*n r* một cỗ tinh quang, Linh khí quanh thân trong nháy mắt liền run run.
- Đoạt xác, nếu như ta có muốn đoạt xác thì cũng chỉ có đoạt xác của Linh tôn đấy, sao lại đoạt xác Vũ suất làm gì cơ chứ, huống hồ gì tên tiểu tử này lại là đệ tử của ngươi, cũng coi như đệ tử của ta rồi.
Thân ảnh hư ảo đứng trước người Nam thúc, khẽ mỉm cười nói:
- Nhưng ta đã quan sát ngươi rất lâu rồi, ít nhất hiện tại ta có thể khẳng định, ngươi hẳn là đã cố cường hành tu luyện cái công pháp thôn phệ như tên tiểu tử kia cho nên bị tẩu hoả nhập ma, bởi vậy mới khiến cho thực lực rơi xuống tu vi như hiện tại.
- Hoá ra là ngươi, không ngờ các hạ vẫn còn tồn tại trên thế gian này.
Nam thúc nhìn qua thân ảnh hư ảo trước mặt, Linh lực vừa thu lại, khoé môi lập tức lộ ra ý cười, trong ánh mắt cũng mang theo chút kinh ngạc.
- Ta không muốn đoạt xác, cho nên cũng chỉ có thể dựa vào Hồn Anh mà tồn tại, sau khi đoạt xác, lại phải tiếp tục những ngày tháng nhàm chán như cũ, nếu đã vậy thì còn không bằng để Hồn Anh tiêu tán cho rồi.
Thân ảnh hư ảo phát ra thanh âm già nua, trong thanh âm này lại lộ ra một cổ kiệt ngạo.
- Nếu như ta nhớ không lầm thì Hồn Anh của các hạ tồn tại ít nhất cũng phải mấy ngàn năm rồi, vẫn còn chưa tiêu tán đã là kỳ tích rồi, chẳng lẽ các hạ thật sự không có ý định đoạt xác trọng sinh hay sao?
Ánh mắt của Nam thúc loé lên, lập tức hỏi.
- Ta đương nhiên là đang chờ trọng sinh rồi, vẫn đang đợi, mấy ngàn năm nay, ta cũng đã nghĩ ra một cách, nhưng cách này lại vô cùng phức tạp và khó khăn, sợ là lấy thực lực đỉnh phong của ngươi trước khi bị tẩu hoả nhập ma cũng không thể giúp được ta, trừ phi ngươi có thể đột phá tới cảnh giới cuối cùng.