- Thiếu Du, nếu như ngươi liên thủ với Vân Dương Tông thì sợ là sẽ có chút phiền phức.
Quỷ Tiên Tử mỉm cười nói với Lục Thiếu Du.
- Cái này….
Lục Thiếu Du mỉm cười, điều Quỷ Tiên Tử muốn nói Lục Thiếu Du sao có thể không hiểu cơ chứ, mình và Lữ Tiểu Linh đính hôn, lại là con gái của Lữ Chính Cường, nhưng lại chưa nói cho Vân Tiếu Thiên biết, cái này thì đã không được ổn rồi, mà nghe đâu Vân Tiếu Thiên và Lữ Chính Cường lại có chút ân oán, việc mình đã đính hôn với Lữ Tiểu Linh, sợ là đã sớm bị Vân Dương Tông biết được rồi.
- Chuyện này, thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng, tới lúc đó rồi tính.
Lục Thiếu Du nói, tiếng vừa dứt, tâm thần lập tức động, trong tay lập tức xuất hiện một đoàn bạch sắc quang mang, một cỗ khí tức cuồn cuộn lập tức ùa ra.
Bạch quang vừa thu lại, một kiện khôi giáp màu trắng đã xếp gọn nằm chỉnh tề trong tay Lục Thiếu Du, độc một màu trắng, trắng đến mức nom có vẻ như trong suốt, nhìn qua có chút hư ảo, bên trên có lưu quang nhàn nhạt quanh quẩn, một cỗ khí tức mênh mông cũng lập tức khiến cho tất cả mọi người cảm thấy trong lòng run lên, chỉ là một kiện khôi giáp nằm yên thôi liền lập tức hấp dẫn ánh mắt của mọi người.
- Đây là Hồn Linh Khải Giáp địa cấp sao?
Ánh mắt của Đông Vô Mệnh khẽ giật, kinh ngạc nhìn về phía bộ khôi giáp trong tay của Lục Thiếu Du, theo như tin tức của Ám Đường, hắn cũng đã sớm biết tin Lục Thiếu Du chiếm được một kiện bảo vật là cái Hồn Linh Khải Giáp địa cấp này.
- Không sai, đây chính là kiện Hồn Linh Khải Giáp địa cấp mà ta lấy được từ trên người tên Tùng Bách Đào ở Thiên Tinh Tông, kiện Hồn Linh Khải Giáp này hiện tại đã là vật vô chủ, giao cho muội chịu không.
Lục Thiếu Du quay đầu nhìn về phía Lục Tâm Đồng hỏi.