- Chúng ta đợi cường giả trong giới tới, giải quyết chuyện của Phi Linh Môn xong, tới lúc đó rồi trở về cũng không muộn.
Ánh mắt của Lăng Thanh trầm xuống rồi nói.
- Thiếu chủ à, như vậy sợ là không được đâu, giới chủ tự mình hạ lệnh muốn thiếu chủ trở về trước, cường giả trong giới cũng không tới nhanh như vậy được.
Lão giả nói.
- Vậy cũng được, mau mau an bài, ta sẽ trở về, các ngươi ở lại theo dõi Phi Linh Môn thật tốt cho ta, có bất cứ tin tức gì cũng phải báo lại cho ta biết.
Lăng Thanh nói.
- Vâng.
Lão giả cung kính đáp.
Trong đình viện phía hậu sơn của Phi Linh Môn, một con yêu thú phi hành đang vỗ cánh bay tới, một khối ngọc giản truyền tin cũng theo đó rơi vào trong tay của Đông Vô Mệnh.
Tâm thần thăm dò vào bên trong sắc mặt của Đông Vô Mệnh không khỏi biến hoá rất khẽ, sau một hồi mới mở mắt ra, hít sâu vào một hơi.
- Làm sao vậy, xảy ra chuyện gì rồi à?
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh hỏi.
- Mười ba ngày trước có năm người đánh chết một Vũ suất bát trọng, một Vũ suất nhất trọng của Thiên Tinh Tông trong thành Thiên Tinh, còn có một vị Vũ suất nhất trọng cùng phần lớn Vũ tướng của Viên gia ở thành Thiên Tinh, hình như còn bắt được Phương Thành Hữu, ngay cả thiếu tông chủ Tùng Bách Đào của Thiên Quỷ Tông và nhị lão Đoạn Hồn Đoạn Mệnh, cùng với một vị Linh suất tứ trọng cũng bị g**t ch*t hết.
Đông Vô Mệnh đưa mắt mỉm cười nói với Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh.
- Là ai làm ra, ở ngay dưới chân Thiên Tinh Tông mà dám làm chuyện như vậy, không phải người bình thường có thể làm được đâu.
Ánh mắt của Bạch Oánh loé lên, lập tức kinh ngạc nói:
- Lẽ nào là Thiếu Du làm?
- Ngoại trừ tên tiểu tử đó ra thì còn có ai dám làm nữa chứ, Ám Đường có báo lại, tên tiểu tử Lục Thiếu Du kia, một mình đánh chết Đoạn Hồn Đoạn Sát nhị lão, sau đó còn kích sát một Linh suất tứ trọng của Thiên Quỷ Tông, Viên gia gia chủ Vũ suất nhất trọng, cộng thêm tên thiếu chủ Tùng Bách Đào của Thiên Quỷ Tông nữa, năm kẻ này đều mất mạng trên tay hắn, hai người Đoạn Hồn Đoạn Mệnh kia còn bị một đao chém chết nữa.