- Đại bá, ta còn có một chút muốn lưu cho sư phụ, ba ngày nay ngươi đã uống ba bình rồi!
Lục Tâm Đồng nói, có chút đau lòng, nàng biết giá trị loại rượu này, phỏng chừng cũng tương đương đan dược lục phẩm trung giai, thậm chí còn cao hơn một ít.
- Hắc hắc, Tâm Đồng, bệnh nghiện rượu của ta lại nổi lên, không có rượu uống cả người không được tự nhiên, ngươi cho ta thêm một bình đi!
Lão giả cười hắc hắc, tựa hồ cũng có chút xin lỗi.
- Không, ta thật sự không có, ta còn muốn lưu cho sư phụ ta đâu!
Lục Tâm Đồng thoáng do dự, lập tức lắc đầu nói.
Lão giả nhìn thấy Lục Tâm Đồng không đồng ý, ánh mắt xoay chuyển, nói:
- Vậy ta đổi với ngươi được không?
Vừa nói xong, lão giả lập tức s* s**ng trên người mình, cuối cùng lấy ra một vật, đưa tới trước mặt Lục Tâm Đồng, ngượng ngùng cười hắc hắc, nói:
- Tâm Đồng, ta lấy vật này đổi một bình rượu được không?
Khi nhìn thấy lão giả lấy ra đồ vật kia, ánh mắt Lục Thiếu Du chợt lóe, vô cùng kinh ngạc.
Lão giả lấy ra một khối ngọc giản, tràn ngập năng lượng thủy hệ, năng lượng cực kỳ nồng đậm, mơ hồ lóe ra lưu quang.
- Vũ kỹ thủy hệ huyền cấp cao giai…
Cảm giác được chân khí trên ngọc giản, Lục Thiếu Du kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm, không nghĩ tới lão giả s* s**ng nửa ngày lại lấy ra bộ vũ kỹ thế này.
Ánh mắt Bạch Linh cũng chợt lóe, cực kỳ nghi hoặc.
- Tâm Đồng, ta lấy vật này đổi, thế nào?
Lão giả lại nói.
- Được, đổi một bình!
Lục Tâm Đồng không ngốc, mặc dù nàng chưa từng gặp qua vũ kỹ huyền cấp cao giai, nhưng cũng biết được, vì vậy thu lấy ngọc giản sau đó mới lấy ra một bình Đào Hoa tửu đưa cho lão giả.
- Hắc hắc!
Lão giả thỏa mãn cười, tiếp nhận bình rượu lập tức uống vào, vẻ mặt vô cùng thích thú.