Một thanh âm thanh thúy như chuông bạc truyền tới, mọi người chỉ thấy một tiểu nha đầu xinh đẹp vung tay, một cỗ hắc mang lan tràn, hắc mang xuất hiện, không gian trở nên vặn vẹo, không ngừng lõm vào.
Cỗ hắc mang bao phủ, chân khí khiến linh hồn đau đớn khuếch tán, một hương vị gay mũi khó ngửi tràn ngập khắp bên trong tửu quán.
- Chạy mau…
Trong sáu người, Vũ tướng lập tức phục hồi lại tinh thần, nhất thời quát lớn, hai người là Vũ tướng xem như là cường giả, chân khí cuồng bạo tràn ra, lập tức vặn vẹo không gian thối lui.
Một bước, hai bước, ba bước.
Hai Vũ tướng vừa lui ra ba bước, không biết vì sao sắc mặt bỗng nhiên hoảng hốt, trong mắt lộ vẻ vô cùng sợ hãi.
- A…
Hai người phát ra tiếng hét thê thảm, chỉ nháy mắt toàn thân hai Vũ tướng bắt đầu từ khuôn mặt trực tiếp thối rữa, toát ra máu đen, thậm chí cả xương cốt cũng bị hòa tan.
Xuy!
Hai người nháy mắt biến thành một bãi máu loãng, mà bốn người còn lại kể cả thanh niên hoa phục thậm chí còn chưa kịp hô lên nháy mắt cũng biến thành bãi máu.
- Tâm Đồng, nha đầu kia, cũng không lưu lại chút ít cho ta đỡ ghiền!
Thiên Độc Yêu Long trừng mắt, đang định ra tay thì đã không còn người cho hắn xuất thủ, buồn bực đến mức râu dài run lên.
- Độc Long ca ca, ở trước mặt ngươi bọn hắn chỉ là con kiến, ngươi cần gì phải ra tay!
Lục Tâm Đồng nháy mắt nói.
- Được rồi, ta không thèm tính toán với bọn hắn!
Thiên Độc Yêu Long mỉm cười nói.
- Chúng ta đi thôi!
Bạch Linh lên tiếng, nàng đã sớm chán ghét nơi này.
- Được, chúng ta đi thôi, cần phải trở về rồi!
Lục Thiếu Du nói, đã tìm hiểu xong tin tức, cũng nên rời khỏi.
Thu hồi vài trữ vật giới chỉ, năm người lập tức ra khỏi tửu quán, mà hơn trăm người trong tửu quán lúc này còn chưa kịp lấy lại tinh thần.