Đương nhiên những thế lực lớn đều biết Thương Sơn môn cấu kết cùng Linh Vũ giới đánh lén chưởng môn Phi Linh môn Lục Thiếu Du, vì vậy chọc giận Linh Thiên môn, làm Thương Sơn môn bị tiêu diệt.
Ánh mắt mọi người đều nhìn chằm chằm vào Linh Thiên môn, đều cho rằng là do Linh Thiên môn ra tay, bởi vì Lục Thiếu Du là con rể chưởng môn Linh Thiên môn cho nên họ mới giúp đỡ báo thù.
Nhưng vẫn có một ít người chú ý tới, lúc diệt Thương Sơn môn thực lực của Phi Linh môn cũng đã tới mức kh*ng b*, điều này mới là nguyên nhân trọng yếu nhất khiến mọi người có cảm giác nguy cơ.
Ngay trong lúc Cổ Vực còn đang thảo luận việc này, trong Vân Dương tông, tại một đình viện trên ngọn núi cao, tâm thần Vân Tiếu Thiên đang quan sát một khối ngọc giản, một cỗ khí phách kiệt ngạo trương dương làm sắc mặt hắn ngày càng khó xem.
- Lữ Chính Cường, ngươi đang cố ý!
Hào quang thu liễm, trên mặt Vân Tiếu Thiên hiện lên tức giận, trường bào run lên, khoanh tay đứng thẳng.
- Tông chủ, Linh Thiên môn hẳn cũng biết mối quan hệ giữa tiểu thư cùng Lục Thiếu Du, nhưng vẫn chặn ngang một cước, chỉ sợ là cố ý làm vậy!
Một hắc bào lão giả nói.
- Tên hỗn đản Lữ Chính Cường kia, phỏng chừng là cố ý, đã vài chục năm vẫn chưa quên chuyện năm xưa!
Ánh mắt Vân Tiếu Thiên trầm xuống, lộ vẻ bất đắc dĩ.
- Tông chủ, ý của ngươi là Lữ Chính Cường thật sự là cố tình?
Hắc bào lão giả cũng chính là đại hộ pháp Vân Dương tông, nói.
- Tạm thời ta cũng không biết, nhưng Lữ Chính Cường không phải người bình thường, trong chuyện này chỉ sợ là do tiểu tử Lục Thiếu Du hái hoa ngắt cỏ, bằng không cho dù Lữ Chính Cường cố ý nhằm vào ta cũng sẽ không làm như thế.
Vân Tiếu Thiên nói.
- Nhưng chúng ta nghe được tin tức, là do Lục Thiếu Du bị Thương Sơn môn cùng Linh Vũ giới đánh lén, hiện tại hành tung không rõ, tuy Linh Thiên môn đã nhúng tay, nhưng vẫn chưa có kết quả, chúng ta nên làm thế nào cho phải?