Vừa dứt lời, nàng chợt hồi phục lại tinh thần, kinh ngạc kêu lên:
- Lục công tử, chẳng lẽ ngươi chính là chưởng môn Phi Linh môn?
Lục Thiếu Du mỉm cười, lập tức nói:
- Bất tài chính là chưởng môn Phi Linh môn!
- Lục công tử, không, Lục chưởng môn, nguyên lai là ngươi!
Giờ phút này Lưu Đỉnh cũng kinh ngạc ngẩng đầu.
- Ách? Công tử, ngươi nhận thức Lưu tiểu thư?
Nhìn thấy phản ứng của Lưu Uyển, Lục Tiểu Bạch sững sờ, không đúng dịp như vậy đi?
- Tự nhiên nhận thức, vài ngày trước cũng nhờ Lưu tiểu thư có lòng tốt cho quá giang một đoạn đường đâu.
Lục Thiếu Du nói.
Đôi mắt đẹp của Lưu Uyển nhìn chằm chằm Lục Thiếu Du, một lát sau thản nhiên cười, xinh đẹp như hoa quỳnh nở rộ, khiến Lục Tiểu Bạch có chút thất thần, nàng nói:
- Là Lục chưởng môn đã cứu ta một mạng mới phải, thật không ngờ Lục công tử chính là chưởng môn Phi Linh môn đại danh đỉnh đỉnh, tiểu nữ tử thật có mắt không tròng.
- Lời này của Lục tiểu thư đang tổn hại ta đi!
Lục Thiếu Du mỉm cười nói.
- Tiểu nữ tử không dám!
Thần sắc Lưu Uyển mang theo vẻ kính sợ, tựa hồ từng nghe qua không ít sự tích về chưởng môn Phi Linh môn, nhất thời làm không khí trong đại điện căng thẳng lên.
- Không cần hạn chế, mời hai vị ngồi đi!
Lục Thiếu Du nói, làm không khí trong đại điện hòa hoãn trở lại.
Lưu Uyển thở ra một hơi nhẹ nhõm, ánh mắt chuyển trên người Lục Thiếu Du, có chút không yên ngồi bên dưới, mà Lưu Đỉnh cũng vì được sủng ái mà lo sợ ngồi bên cạnh nàng, nhìn thấy vị chưởng môn Phi Linh môn chính là Vũ Suất trẻ tuổi gặp được ở Lưu gia, trong lòng lại mang theo tia chờ mong, có lẽ hôm nay tới đây rất đúng, không nghĩ tới người này Lưu gia nhận thức, có lẽ sẽ không bị liên lụy vì chuyện của Thương Sơn môn.
- Lục chưởng môn, lần này tới đây là vì muốn đại biểu Lưu gia, hi vọng hợp tác với Phi Linh môn, sau này Lưu gia sẽ nghe theo lệnh của Phi Linh môn.