Phanh phanh!
Lâm Trung Đao hoảng sợ, sắc mặt kinh hãi, vội vàng khởi động hộ thân cương quyển. Nhưng hộ thân cương quyển không cách nào chống đỡ được một trảo của Thiên Độc Yêu Long, nhất thời nứt nẻ, lại phun ra ngụm máu tươi.
Hưu!
Cơ hồ đồng thời không gian ba văn chợt chấn khai, một thanh âm xé gió vang vọng cả thiên địa, thân ảnh Bạch Oánh quỷ mị xuất hiện, một đạo phong nhận mang theo cuồng phong bàng bạc thổi quét thiên không, ngay lập tức hướng Lâm Trung Đao áp xuống.
Phanh phanh!
Nhất thời không gian ba văn chợt nứt toác, phong nhận cuồng bạo mang theo xu thế kinh người b*n r*, tựa như xuyên thấu không gian cuối cùng va chạm vào thân thể Lâm Trung Đao.
Oanh!
Trên bầu trời, khí lãng kh*ng b* khuếch tán, thân hình Lâm Trung Đao lóe ra, trực tiếp bị đánh bay, miệng phun máu lần thứ ba, trong đó còn lẫn lộn nội tạng bị phá nát.
Sưu sưu!
Vào thời khắc này một đạo quang đoàn thổ hoàng sắc như tia chớp hiện l*n đ*nh đầu Lâm Trung Đao, tiếp theo uyển như quỷ mị muốn chạy trốn.
- Hồn anh muốn chạy, ngươi mơ tưởng!
Đông Vô Mệnh cười lạnh một tiếng, đồng thời thân ảnh như quỷ mị xuất hiện phía trước, thủ ấn đánh ra, nhất thời không gian tràn ngập năng lượng màu đen như sợi tơ bao phủ khắp không gian mấy ngàn thước.
Một cỗ chân khí linh hồn bàng bạc khuếch tán, cả không gian chợt run lên, linh hồn không ít người đều run rẩy, vội vàng nhìn qua.
Thổ hoàng sắc quang đoàn nháy mắt bị hắc vụ bao vây, ngay lập tức hoảng loạn chạy trốn, tựa hồ cực kỳ kiêng kỵ hắc vụ kia.
- Thu!
Hắc mang quanh thân Đông Vô Mệnh run lên, năng lượng màu đen giữa không trung dùng tốc độ cực kỳ khủng khiếp nháy mắt thu thập quang đoàn, hồn anh trực tiếp bị bao vây bên trong.
- Đông Vô Mệnh, ngươi thả ta, ta sẽ không bỏ qua ngươi!
Trong hắc sắc quang đoàn, thanh âm Lâm Trung Đao truyền ra, trong thanh âm mang theo vẻ kinh hoàng sợ hãi.