Kình khí kh*ng b* vừa vỡ tán, ngay lập tức có hơn trăm thân ảnh trôi nổi trên bầu trời, chân khí cường hãn bao phủ cả thiên không. Bên trong trăm thân ảnh chỉ có hơn mười người tu vi Vũ Suất, còn lại đều là võ giả phong hệ, sau lưng phe phẩy đôi cánh chân khí, sắc mặt cực kỳ ngưng trọng.
Mà lúc này khi quầng sáng biến mất, vài ngọn núi nguy nga khổng lồ lại xuất hiện trong tầm mắt mọi người, dưới núi tập hợp hơn ba vạn thân ảnh, thân ảnh rậm rạp vây chung quanh mấy ngọn núi khổng lồ, thần sắc cực kỳ ngưng trọng, còn có hơn mười đầu phi hành yêu thú trình tự khác nhau mang theo người xoay quanh trên không trung.
Trên bầu trời xuất hiện một hoàng bào trung niên, ánh mắt tối sầm nhìn chằm chằm vào người của Linh Thiên môn cùng Phi Linh môn.
- Linh Thiên môn, Phi Linh môn, các ngươi đừng bức người quá đáng, chẳng qua Thương Sơn môn cùng các ngươi quyết một trận tử chiến, các ngươi cũng vì vậy mà phải trả giá cực đắt!
Hoàng bào đại hán lạnh lùng nói.
- Lâm Trung Đao, ngươi quá để ý chính mình!
Hàn trưởng lão vặn vẹo không gian, nhất thời xuất hiện giữa không trung.
- Hàn trưởng lão, con thỏ nóng nảy còn cắn người đâu, tuy Thương Sơn môn không bằng Linh Thiên môn, nhưng cũng không mặc người chém giết!
Ánh mắt Lâm Trung Đao lạnh lùng, vẫn ẩn chứa chút e ngại.
- Thương Sơn môn dám đánh lén ta, phải thừa nhận hậu quả diệt môn hôm nay, toàn bộ đệ tử Thương Sơn môn hãy nghe, nếu đầu hàng có thể tha cho khỏi chết, chưởng môn Lâm Trung Kiến của các ngươi đã chết, các ngươi không nên hi sinh vô ích tốt hơn!
Giữa không trung vang lên thanh âm bá đạo, thanh âm chấn khai không gian ba văn đủ làm người của Thương Sơn môn nghe thấy.
- Chưởng môn đã chết!
- Khó trách đã lâu như vậy mà chưởng môn không hiện thân!
Nghe được lời của Lục Thiếu Du, trong Thương Sơn môn truyền ra tiếng nghị luận khác thường.