- Mọi người đều khỏe chứ!
Lục Thiếu Du mỉm cười hỏi.
- Ân, chúng tôi không sao.
Lưỡi của tiểu Long đảo qua khuôn mặt Lục Thiếu Du, có vẻ vô cùng cao hứng.
- Là chưởng môn đã tới!
Đệ tử Phi Linh môn nhìn thấy thân ảnh quen thuộc, họ đều nghe nói chưởng môn bị người của Thương Sơn môn bắt giữ, trong lòng tức giận, lại có chút uể oải, chưởng môn bị bắt không phải là chuyện đáng quang vinh, mà lúc này nhìn thấy chưởng môn xuất hiện, không như lời đồn đãi, trong lòng nhất thời kích động lên.
- Bái kiến chưởng môn!
Mọi người lập tức hành lễ.
- Độc Long huynh, Oánh tỷ, Đông lão!
Lục Thiếu Du rơi xuống bên cạnh mọi người.
- Không có việc gì là tốt rồi!
Đông Vô Mệnh cùng Bạch Oánh đều lên tiếng, thần sắc nhất thời thoải mái, cũng không nhiều lời.
- Ngươi không rơi vào trong tay Thương Sơn môn?
Thiên Độc Yêu Long trừng mắt nghi hoặc hỏi.
Lục Thiếu Du khẽ lắc đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào quầng sáng khổng lồ trước mặt, nói:
- Thương Sơn môn còn không lưu được ta!
- Ca ca!
Lục Tâm Đồng lao tới, trong mắt tràn đầy vui sướng.
- Nha đầu ngốc, ca ca không có việc gì!
Lục Thiếu Du vỗ đầu nàng, nhìn nữ tử áo đỏ bên cạnh hỏi:
- Sao muội cũng tới đây?
- Muội đi cùng Hàn trưởng lão, huynh không có việc gì lại không sớm xuất hiện, làm cho muội lo lắng gần chết!
Lữ Tiểu Linh quan sát Lục Thiếu Du cẩn thận, lúc này mới thấy yên lòng.
- Gặp qua Hàn trưởng lão cùng chư vị trưởng lão.
Lục Thiếu Du đi tới trước mặt lão giả tóc bạc của Linh Thiên môn, lần này Linh Thiên môn phái tới hơn hai ngàn người, ngoại trừ Hàn trưởng lão cũng có không ít trưởng lão khác của Linh Thiên môn, có khoảng mười người tu vi Vũ Suất, thực lực dị thường cường hãn, mà hai ngàn người đều là đệ tử tinh anh của Linh Thiên môn, chân khí của Hàn trưởng lão còn mạnh hơn Bạch Oánh không ít, so sánh với Lâm Trung Kiến còn mạnh hơn, Lục Thiếu Du phỏng chừng thực lực Hàn trưởng lão đã tới trình tự Vũ vương tam trọng.