Hai bên bờ khe sâu, toàn bộ dã thú đều cảm giác được khác thường, phủ phục không dám di chuyển, mà phi dã thú chim chóc gần bên đều vội vàng tránh xa, không dám tới gần.
Qua thêm nửa ngày thời gian, linh lực dần dần nhạt nhòa, mà Lục Thiếu Du lại hiện thân rõ ràng trong sơn động.
- Hô!
Mười mấy phút sau, Lục Thiếu Du thở ra một hơi, không gian ba văn nhộn nhạo lan tràn.
Lục Thiếu Du vừa mở mắt, tinh mang lóe ra, vô cùng thâm thúy, rõ ràng vô cùng sáng ngời nhưng làm thế nào cũng nhìn không thấu.
Lục Thiếu Du mỉm cười, linh lực của hắn lúc này đã tăng trưởng tới gấp bội lần.
Lúc này Lục Thiếu Du đã đột phá tới Linh Suất tam trọng, mà chân khí cũng đã đột phá tới Vũ Suất tam trọng, tốc độ này làm cho hắn thật hài lòng.
Tính toán thời gian, lần này chữa thương cùng đột phá đã gần một tháng, mà trình tự linh lực đã đột phá hai tầng, sau thoáng cân nhắc, Lục Thiếu Du quyết định quay về Phi Linh môn, phỏng chừng thời gian dài như vậy tìm không được hắn, mọi người đều sẽ lo lắng.
- Đây là cảm giác đột phá!
Cảm thụ biến hóa trong cơ thể, mở ra đôi tay, bất luận là kinh lạc huyết mạch hay gân cốt cơ thể, ngũ tạng lục phủ đều tăng cường hơn không ít.
Lục Thiếu Du có loại cảm giác, với tu vi của mình hiện tại, chỉ cần đánh ra một chưởng nhẹ nhàng là có thể đạt được lực lượng cực lớn, một chưởng tùy ý vẫn có thể g**t ch*t Vũ tướng, dù là Vũ tướng cửu trọng.
Mà ở trình tự linh lực, Lục Thiếu Du có thể cảm giác được tuy rằng so sánh giữa linh lực cùng chân khí, tuy linh lực không bằng, nhưng đan điền khí hải của mình cũng chiếm không ít tiện nghi, nhưng ở linh hồn lực nếu đối phó linh giả, chỉ sợ sẽ dễ dàng phá hủy đi linh hồn.
Thu thập một phen, Lục Thiếu Du rời khỏi sơn động, thân ảnh nhảy ra khỏi khe núi, lập tức tiến vào rừng rậm vô tận, thời gian qua lâu như vậy, Lục Thiếu Du tin tưởng Lăng Thanh còn chưa tới mức lưu lại nơi này tìm kiếm hắn.