Trong sơn động chợt lóe tinh mang, một đôi mắt nhìn chằm chằm vào thân ảnh bao phủ thổ hoàng sắc quang mang, một cỗ lãnh ý lướt qua, lập tức biến thành vô cùng băn khoăn.
- Xuy!
Vào thời khắc này một thanh âm nháy mắt dựng lên:
- Lục Thiếu Du, ta sẽ không bỏ qua ngươi!
Tiếng nói vừa dứt, một đạo thân ảnh nhanh chóng biến mất trong sơn động.
- Không xong!
Lục Thiếu Du nháy mắt dừng điều tức, trong mắt b*n t*nh mang, ánh mắt nhìn theo cửa sơn động, sắc mặt nhất thời đại biến, bởi vì thân ảnh Lăng Thanh đã biến mất.
- Đáng chết, lại có thể cởi bỏ cấm chế!
Trong lòng Lục Thiếu Du trầm xuống, không ngờ Lăng Thanh có thể giải khai cấm chế của hắn, hắn thật sự đã khinh thường, không ngờ để nàng trốn thoát.
Lục Thiếu Du tức giận giậm chân, hắn biết truy theo cũng không kịp, mặc dù Lăng Thanh bị trọng thương nhưng thương thế bản thân hắn càng nặng hơn, lại không thể mượn ngoại lực, muốn đuổi theo Lăng Thanh thật không khả năng, dù đuổi theo chỉ sợ người có hại vẫn là chính hắn.
- Không thể lưu lại đây!
Lục Thiếu Du thầm nghĩ, Lăng Thanh chạy trốn, chỉ sợ sẽ mang theo cường giả quay trở lại, hắn phải rời đi trước tốt hơn.
Sưu!
Lục Thiếu Du bất đắc dĩ rời khỏi sơn động, cũng không quản phương hướng, trực tiếp đi nhanh về phía trước. Thân thể nhẹ nhàng lướt qua trong rừng, không mang theo chút âm thanh, hóa thành một đạo ảnh tử mơ hồ cấp tốc đi vào sâu trong núi.
Thời gian chậm rãi trôi qua, trong rừng truyền ra tiếng hí hô của dã thú, Lục Thiếu Du tận lực tránh né, không gây ra chút động tĩnh.
Mãi tới hừng đông hắn xuất hiện trước một con sông, hai bên là vách núi tạo thành khe sâu.
Ánh mắt Lục Thiếu Du híp lại, lập tức nhảy vào trong khe núi, nửa canh giờ sau mới tìm được một sơn động thiên nhiên, đi vào bên trong thở ra một hơi nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, hư thoát đặt mông ngồi xuống, chạy suốt một đêm phỏng chừng Lăng Thanh có dẫn người đuổi theo cũng không tìm được chính mình.