Lực lượng linh hồn biến mất, Lục Thiếu Du cảm giác toàn thân mềm nhũn, cả người vô lực, thương thế không còn khả năng ngăn chặn, đã biến thành cực kỳ nghiêm trọng.
Bỏ một nhóm đan dược vào miệng, sau một lát Lục Thiếu Du mới miễn cưỡng đứng dậy, lập tức nhìn xung quanh, cả không gian biến thành một mảnh hỗn độn, thật nhiều cây cối cùng đỉnh núi bị phá hủy.
Hắn quay đầu nhìn Lăng Thanh đã bị chế trụ, trong mắt hiện lên lãnh ý.
- Lục Thiếu Du, ngươi muốn làm gì, ngươi mau thả ta ra, nếu không ta sẽ không bỏ qua ngươi!
Lăng Thanh kinh hãi nhìn Lục Thiếu Du, thanh âm đã chuyển thành giọng nữ, tựa hồ cực kỳ kiêng kỵ hắn.
- Ta nói rồi, nếu ngươi rơi vào trong tay của ta, ta sẽ không để ngươi yên!
Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói, ở lại nơi này chỉ sợ không quá an toàn, nói không chừng Hắc Quỷ thiên vương sẽ đuổi tới.
- Ngươi dám, ta sẽ giết ngươi!
Lăng Thanh quát to.
Ánh mắt trầm xuống, Lục Thiếu Du không để ý tới nàng, lập tức xách nàng lên, cũng không phi hành giữa không trung mà xuyên vào trong rừng rậm, có rừng rậm ngăn cách, cho dù Hắc Quỷ thiên vương đuổi theo muốn tìm mình cũng không phải chuyện dễ dàng.
Thân ảnh lao vào trong rừng rậm, lập tức biến mất trong núi sâu.
Vài giờ sau, bên trong một khe núi bí mật, dưới vách núi, thân ảnh Lục Thiếu Du xuất hiện trong một sơn động, đem Lăng Thanh hung hăng ném xuống đất.
- Hỗn đản, ta sẽ không bỏ qua ngươi!
Lăng Thanh lăn mấy vòng dưới đất, ánh mắt trừng lên, oán hận mắng Lục Thiếu Du.
- Hừ, vậy hãy xem ai không buông tha ai trước!
Lục Thiếu Du tức giận, cũng không biết lúc này Bạch Linh cùng Bạch Oánh thế nào, hết thảy đều do nữ nhân này làm hại, nhất thời ngồi xổm dưới đất nhìn chằm chằm Lăng Thanh, lạnh nhạt nói:
- Nói, ngươi rốt cục có thân phận gì trong Linh Vũ giới?