- Phanh!
Một tiếng vang thanh thúy, mộc kiếm sắc bén nháy mắt liền phá hủy, một cỗ cự lực vô hình trực tiếp vặn vẹo không gian, mộc kiếm nứt vụn thành từng khúc.
Xuy!
Thế công trảo ấn không giảm, trực tiếp vặn vẹo không gian đem Lăng Thanh bao phủ bên trong.
Ánh mắt Lăng Thanh đã sớm hoảng hốt, nàng thật sự không biết vì sao Lục Thiếu Du lại biến đổi hoàn toàn như vậy, chân khí của hắn đã triệt để khác hẳn vừa rồi.
Ánh mắt hoảng hốt, Lăng Thanh vội vàng đánh ra thủ ấn, kình khí khuếch tán, không gian vặn vẹo, từng đạo không gian ba văn lan tràn, trường kiếm nhất thời b*n r* vô số đạo kiếm quang.
Hưu hưu!
Kiếm quang rậm rạp xuyên thấu không gian, ầm ầm va chạm thẳng về hướng trảo ấn của Lục Thiếu Du, tiếng xé gió bén nhọn uyển như cuồng phong gào thét.
Chỉ nháy mắt thanh âm va chạm vang vọng chân trời, cả không gian hoàn toàn run rẩy.
Ca ca!
Mắt thường có thể thấy được trảo ấn chộp tới, kiếm quang nứt vụn.
Oanh!
Tiếng nổ trầm đục vang lên, cả không gian đều nổ tung, cự lực trút xuống áp thẳng lên người Lăng Thanh, cự lực tràn đầy năng lượng công kích thẳng vào trong linh hồn.
Phốc!
Thân hình Lăng Thanh trực tiếp văng ra, miệng phun máu tươi, trong mắt càng thêm kinh hãi, thực lực của Lục Thiếu Du đã hoàn toàn vượt qua sự tưởng tượng của nàng.
- Thiếu chủ cẩn thận!
Sắc mặt Lâm Trung Kiến kinh hãi, thân ảnh lập tức lao thẳng về hướng Lục Thiếu Du, chân khí tràn ra, hung hăng giẫm lên hư không, thân hình như vẫn thạch lao thẳng tới trước.
Ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống, linh hồn lực lượng tràn ra, thủ ấn kết xuất, quanh thân nhất thời bao phủ cỗ lực lượng cường hãn quỷ dị.
Ngay tiếp theo thủ ấn biến hóa, khí thế lập tức tăng vọt mạnh mẽ, đột nhiên linh hồn ba động bao trùm trời đất, cả không gian chao đảo lắc lư.
- Linh Ba Thiên Hồn Lãng!