Xa giữa không trung, Lâm Trung Kiến nhìn thấy một màn này, sắc mặt biến hóa, thực lực Lục Thiếu Du hoàn toàn vượt ngoài tưởng tượng của hắn, mượn công kích kia mà nói, chỉ sợ dù là Vũ Suất lục trọng cũng không đối kháng được, đồng thời thúc giục hai loại công kích khác thuộc tính, thật sự là không đơn giản.
- Lục Thiếu Du, thực lực của ngươi còn chưa đủ!
Lăng Thanh quát một tiếng, quanh thân vang lên tiếng chuông, trước mắt xuất hiện từng khối nham thạch, tầng tầng lớp lớp, tựa như long quyển phong bao phủ gào thét bên ngoài.
Không gian hỗn loạn, kình khí cuồng bạo tàn sát bừa bãi, nhưng không cách nào lay động nham thạch mảy may, ngược lại thân hình Lăng Thanh còn lao thẳng tới, đột nhiên xuyên thấu không gian, tay trái đánh ra chưởng ấn hung hăng vỡ áp về hướng Lục Thiếu Du.
- Phanh!
Lục Thiếu Du không cách nào tránh né, lập tức bị chưởng ấn đánh thẳng vào trước ngực.
- Phanh!
Một thanh âm trầm đục vang lên, Lục Thiếu Du nhất thời cảm thấy cự lực áp xuống, khải giáp nứt vỡ, ngũ tạng lục phủ lập tức trọng thương.
Thân hình Lục Thiếu Du nện thẳng xuống đất, từng khe nứt như mạng nhện lan tràn khắp chung quanh cơ thể hắn.
- Phốc!
Lục Thiếu Du phun ra ngụm máu tươi, giãy dụa vài lần mới bò lên.
Xuy!
Thân ảnh Lăng Thanh xuất hiện trước người Lục Thiếu Du, lạnh nhạt nói:
- Lục Thiếu Du, ngươi còn lực tái chiến sao, có lẽ ngươi còn có thể thi triển vũ kỹ quỷ dị lần trước, nhưng lần này ngươi sẽ không còn cơ hội!
Phốc!
Huyễn Ảnh Thanh Vũ Dực đã biến mất, Thanh Linh khải giáp nứt vỡ, Lục Thiếu Du lại phun ra máu tơi, lần này hắn thật sự bị thương cực kỳ nghiêm trọng.
Ánh mắt nhìn chằm chằm Lăng Thanh, trong lòng Lục Thiếu Du ngưng trọng tới cực điểm, hắn muốn bắt Lăng Thanh chỉ sợ là không khả năng, trạng thái hiện tại của hắn chỉ sợ không thể thi triển được Chu Tước quyết cùng Huyền Võ quyết, dù thi triển vẫn bị Lâm Trung Kiến nhìn chằm chằm một bên.