- Muội biết, cần nói thì muội đã sớm nói từ lâu, hừ!
Lữ Tiểu Linh hừ một tiếng, trong lòng có chút tức giận Lục Thiếu Du không tín nhiệm mình.
Lục Thiếu Du biết nàng tức giận, nói:
- Linh nhi, không phải huynh không tín nhiệm muội, chỉ là việc này quan hệ trọng đại, không nên cho bất luận kẻ nào biết.
- Xem huynh khẩn trương kìa!
Lữ Tiểu Linh mỉm cười, lập tức nghiêm mặt nói:
- Muội đùa với huynh đâu, muội biết chuyện này quan hệ trọng đại, muội không phải người không biết nặng nhẹ, nếu chuyện huynh là Linh Vũ song tu bại lộ ra ngoài, nhất định sẽ phiền toái không ít, huynh lại không muốn ở lại Linh Thiên môn, cho nên muội sẽ không nói ra.
- A đầu này, ngay cả huynh cũng dám đùa, xem huynh làm sao thu thập muội.
Lục Thiếu Du cười hắc hắc, lập tức nhào tới.
- Tiểu lừa gạt, đừng, huynh sẽ mệt…
- Huynh không mệt, bằng không muội trên huynh dưới tốt lắm, như vậy huynh sẽ không mệt…
- Huynh nghĩ hay quá đi…
Trong phòng lại một mảnh xuân sắc khôn cùng…
Giữa trưa, dưới chân núi Linh Thiên môn, vài thân ảnh hàn huyên một lúc, ngay lập tức Thiên Sí Tuyết Sư vỗ cánh bay lên, đoàn người Lục Thiếu Du rời khỏi Linh Thiên môn.
- Ca ca, bây giờ chúng ta phải về sao?
Lục Tâm Đồng hỏi.
- Phải, chúng ta về trước.
Lục Thiếu Du nói:
- Tâm Đồng, sau này đừng mới ra tay liền thi triển Xích Kim Độc Chu, vạn nhất gặp phải cường giả sẽ cực kỳ bất lợi cho muội.
- Ca ca, muội biết, ngày hôm qua là muội cố ý, ai bảo bọn hắn khinh thường Phi Linh môn chúng ta, muội còn khinh thường bọn hắn đâu.
Lục Tâm Đồng chu miệng nói.
- Nha đầu này!
Lục Thiếu Du cười khổ, a đầu này ngày càng hung hăng càn quấy, nhưng đích thật là có bổn sự.
- Thiếu Du, nói chuyện với Linh Thiên môn thế nào?
Bạch Oánh hỏi.
- Linh Thiên môn có thể trợ giúp chúng ta chế trụ ba đại sơn môn, chỉ cần chúng ta không gặp họ, hẳn sẽ không có vấn đề lớn.