- Sao vậy, chẳng lẽ huynh còn muốn tìm nữ nhân khác nữa hay sao?
Lữ Tiểu Linh chu miệng, hờn dỗi trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du.
- Không có, huynh cũng không dám!
Lục Thiếu Du tà khí cười, dưới bóng đêm ngắm nhìn nữ tử tuyệt mỹ, đột nhiên kéo nàng vào lòng.
- Huynh muốn làm gì, chung quanh còn có người đâu!
Lữ Tiểu Linh thẹn thùng nói, nhưng không giãy dụa mà thuận thế dựa vào ngực Lục Thiếu Du.
Nửa canh giờ sau, trong khuê phòng của Lữ Tiểu Linh, hai thân ảnh ôm nhau, môi dây dưa gắt gao, Lục Thiếu Du ôm chặt thiếu nữ trong lòng, tay phải vuốt xuống b* m*ng rắn chắc, lập tức luồn vào bên trong mông của nàng.
Lữ Tiểu Linh chưa hiểu việc đời, làm sao chịu được khiêu khích này, nhất thời thân hình run lên, hai chân như nhũn ra, thiếu chút nữa quỵ xuống dưới.
- Đừng mà Thiếu Du!
Lữ Tiểu Linh đột nhiên thanh tỉnh, giãy dụa thoát khỏi tay Lục Thiếu Du, đôi mắt nóng cháy lại mê ly.
Lục Thiếu Du cũng không buông nàng ra, một tay đặt lên mông nàng, tay kia dán lên ngực nàng, hai người lập tức như bị điện giật rùng mình run rẩy.
- Chúng ta đã có hôn ước, có một số việc đã có thể làm!
Lục Thiếu Du rỉ tai Lữ Tiểu Linh, cắn vài vành tai nàng, ngón tay vuốt nhẹ khe mông, thân hình Lữ Tiểu Linh nhất thời nhũn ra.
- Tiểu lừa gạt, mẹ muội nói không thể cho huynh chiếm tiện nghi sớm như vậy!
Lữ Tiểu Linh hoàn toàn mềm nhũn, vô lực giãy dụa, nói chuyện đã th* d*c.
- Đừng nghe lời lão yêu…đừng nghe lời nhạc mẫu!
Lục Thiếu Du thì thầm, không có ý tứ buông nàng ra, trong lòng đã dâng lên lửa nóng, vật bên dưới trở nên cứng rắn, tìm được vị trí chính xác ngược lại rất nhanh đã đội lên chỗ cấm địa của Lữ Tiểu Linh.
- Ân, tiểu lừa gạt, huynh nhẹ một chút, bị huynh làm đau!
Lữ Tiểu Linh nhẹ giọng mắng một tiếng, tựa hồ ngầm đồng ý điều gì.