- Gặp qua nhạc mẫu!
Lục Thiếu Du lập tức hành lễ nói.
- Được rồi, đều ngồi đi, không cần đa lễ.
Lư Khâu Mỹ Vi mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nhìn Lục Thiếu Du, luôn lộ ra ý cười.
Lục Thiếu Du ngồi xuống, trong lòng có chút không yên, vị nhạc mẫu này thay đổi thật sự quá nhanh, nữ nhân ở bất kỳ độ tuổi nào thật sự đều giống nhau, đều trở mặt còn nhanh hơn lật sách.
- Lục Thiếu Du, có phải ngươi luôn không thích vị nhạc mẫu như ta, bởi vì ta một mực ngăn cản ngươi cùng Linh nhi.
Chờ Lục Thiếu Du ngồi xuống, Lư Khâu Mỹ Vi cười hỏi.
- Nương, Thiếu Du hắn không dám, cũng không nghĩ vậy.
Lữ Tiểu Linh trả lời thay Lục Thiếu Du.
- Tiểu tế không dám!
Lục Thiếu Du vội vàng hành lễ nói.
- Ngươi không dám sao, trong lòng chỉ sợ đã mắng ta không ít lần chứ.
Lư Khâu Mỹ Vi mỉm cười, lập tức nói:
- Thiếu Du, nhạc phụ ngươi đã công khai tuyên bố hôn ước giữa ngươi cùng Linh nhi, vậy nhanh chóng làm xong hôn sự đi, ngươi thấy thế nào?
- Kháo, lại bức hôn!
Trong lòng Lục Thiếu Du sửng sốt, sắc mặt không hề thay đổi, nói:
- Hồi nhạc mẫu, cha mẹ tiểu tế hiện tại không ở Cổ Vực, việc lập gia đình là đại sự nhân sinh, không dám không thông tri cha mẹ, tới lúc đó chờ cha mẹ tiểu tế tới đây, sẽ thương nghị tốt hơn.
- Ngươi thật sự muốn báo cho cha mẹ, hay là sợ Vân Dương tông Vân Tiếu Thiên cùng Vân Hồng Lăng tới làm phiền đâu.
Nhìn Lục Thiếu Du, Lư Khâu Mỹ Vi nói.
- Việc này…
Lục Thiếu Du sửng sốt, nhạc mẫu này chẳng khác gì con giun đũa trong bụng của hắn, chuyện hắn suy nghĩ bà ấy tựa hồ đều biết.
- Việc lập gia đình chính là đại sự, thông tri cha mẹ là đương nhiên, trễ một chút hãy thương nghị đi.
Lữ Chính Cường nói.
- Chính Cường, đừng tưởng rằng những chuyện ông làm tôi không biết, hiện tại chỉ vì tốt cho Linh nhi, chẳng lẽ ông không biết sao?