Hưu!
Cuồng phong chợt khởi, thân hình hắn nháy mắt thoát khỏi cự lực kiềm chế.
- Di!
Nhìn thấy Lục Thiếu Du thoát khỏi phong tỏa, ánh mắt Lư Khâu Mỹ Vi chợt lóe, lộ vẻ kinh nghi.
Trong mắt Lục Thiếu Du toát ra tinh quang, thân hình lướt ngang sang phải, lại như tàn ảnh lao thẳng về hướng Lữ Tiểu Linh.
Nhìn thấy Lục Thiếu Du lao tới, ánh mắt Lữ Tiểu Linh cực kỳ khẩn trương, trái tim dâng lên cổ họng, lo lắng nhìn chằm chằm Lục Thiếu Du.
Lư Khâu Mỹ Vi khẽ cười, thủ ấn biến hóa, dải lụa trắng phóng lên cao, như phúc vũ phiên vân, lướt qua một độ cong huyền ảo, nháy mắt lại ngăn cản trước người Lục Thiếu Du.
Trong lòng Lục Thiếu Du cả kinh, không nghĩ tới tốc độ Lư Khâu Mỹ Vi nhanh như vậy, khả năng nắm giữ không gian lực đã thật sự triệt để, mình bị bao vây bên trong, nếu muốn thoát thân căn bản khó càng thêm khó.
Sưu!
Giờ khắc này thân hình Gia Cát Tử Vân đột nhiên bạo lướt tới, thừa dịp Lư Khâu Mỹ Vi còn đang ngăn cản Lục Thiếu Du, thân thể hắn như lưu quang cấp tốc lướt qua không gian.
Nhưng hắn cũng thật không ngờ thân hình vừa động, dải lụa lại xoay tròn tràn tới nháy mắt bao phủ lấy hắn.
Ngay tiếp theo sau thân hình Lăng Thanh chợt lóe, thân thể như ngọn gió lao tới, một thanh âm nổ bạo vang lên dưới chân, cự lực đánh lên khiến nàng xẹt qua không gian, tốc độ nháy mắt còn mạnh hơn Lục Thiếu Du cùng Gia Cát Tử Vân không ít.
Tốc độ của Lăng Thanh làm không ít người kinh ngạc, trong đó có cả Lư Khâu Mỹ Vi, nhưng mặc dù như thế Lăng Thanh cũng không thoát khỏi bao vây, thân hình vừa định phá vây lập tức đón nhận một đạo kình khí bén nhọn xông tới, một dải lụa trắng phá không ngăn cản.
Lăng Thanh biến sắc, nhất thời chân phải giẫm mạnh trong hư không, chân khí trào ra đầu ngón chân, thân hình cấp tốc lách nghiêng sang bên, thật nguy hiểm né tránh dải lụa đánh trúng, nhưng thân hình phải lui về phía sau.