Năm người đều lấy ra đàn cổ, tựa hồ đã sớm chuẩn bị xong, mà lúc này Lục Thiếu Du vẫn còn đứng giữa sân.
- Lục chưởng môn, nếu không mang theo đàn trong Linh Thiên môn cũng có.
Lư Khâu Mỹ Vi nói.
- Đa tạ phu nhân, chỉ là tiểu tử dùng không quen đàn lạ thôi.
Lục Thiếu Du nói, quay đầu nhìn Bạch Oánh hỏi:
- Oánh tỷ, cho ta mượn đàn của ngươi dùng một chút.
- Cầm đi, đã sớm chuẩn bị xong cho ngươi.
Bạch Oánh mỉm cười, cầm một cây đàn bao trùm lưu quang ném cho Lục Thiếu Du.
Đó là một cây đàn cổ, độ cung tuyệt đẹp thiên thành, lưu quang quanh quẩn tràn ngập cỗ tĩnh mật, kỳ lạ chính là loại đàn thất huyền, mà không phải ngũ huyền thường nhìn thấy.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Lư Khâu Mỹ Vi, thân ảnh Lục Thiếu Du nhanh như chớp rơi lên một thác nước bàng bạc bên trong sơn cốc.
Trên thác nước có một khối đá lớn lồi ra ngoài, vị trí đối ứng cùng năm người khác, mà những người khác sở dĩ không lựa chọn nơi này là vì thanh âm thác nước quá lớn, sẽ gây ảnh hưởng tới tiếng đàn. Lúc này nhìn thấy Lục Thiếu Du đặt chân ở đó, sắc mặt Bạch Oánh trở nên ngưng trọng, bởi vì làm vậy sẽ ảnh hưởng không nhỏ tới việc chơi đàn.
Lục Thiếu Du nhìn xung quanh, thanh âm thác nước nện xuống đinh tai nhức óc, tựa như vạn mã chạy chồm, hắn mỉm cười lập tức khoanh chân ngồi xuống, đặt cây đàn trên chân.
Giờ phút này, nhóm người Tùng Bách Đào xa xa nhìn về hướng Lục Thiếu Du, trong mắt mang theo tia cười lạnh, vị trí kia vô cùng bất lợi, Lục Thiếu Du nhất định phải thua.
- Tốt lắm, các ngươi có thể bắt đầu rồi!
Thanh âm Lư Khâu Mỹ Vi truyền tới, xuyên qua không gian rõ ràng rơi vào trong tai mọi người.
- Đông…
Trong nháy mắt ba tiếng đàn cất lên, chính là đệ tử Hóa Vũ tông, còn có Gia Cát Tử Vân, Tùng Bách Đào, tiếng đàn quanh quẩn trong sơn cốc, thanh âm du dương.