Trường kiếm lóe sáng lưu quang, một cỗ chân khí cường hãn chấn động lòng người tản ra, làm linh hồn mọi người vô hình bị áp chế, vài người sấm quan chung quanh ít nhiều cũng bị ảnh hưởng.
Hưu hưu!
Gia Cát Tử Vân kết xuất thủ ấn, linh lực bạo tuôn, hồn khí lập tức b*n r*, vẽ ra từng đạo kiếm quang trên vách đá trăm trượng phía trước, vô số đá vụn nhất thời rơi xuống.
- Thực lực Gia Cát hiền chất thật tốt a, thực lực như vậy trong hàng ngũ trẻ tuổi tại Cổ Vực chỉ sợ không người địch lại!
Ánh mắt Công Tôn Hóa Nhai híp lại, mặc dù hai phái âm thầm phân cao thấp, nhưng đối với thực lực của Gia Cát Tử Vân cũng không nghi ngờ, thực lực như thế thật sự nổi bật trong hàng ngũ thanh niên tài tuấn.
Không ít sơn môn đều phụ họa lời hắn, quan trọng nhất hiện tại Gia Cát Tử Vân mới hai mươi lăm đã tới Linh Suất ngũ trọng, thiên phú như vậy muốn đột phá linh vương cũng không dùng bao lâu.
- Công Tôn tông chủ quá khen!
Gia Cát Tây Phong mỉm cười, trong lòng cực kỳ hưởng thụ, con của mình là đệ nhất nhân trong giới tuổi trẻ Cổ Vực, có thiên phú hơn người, lại được Lan Đồi sơn trang bồi dưỡng, còn có ai có thể sánh bằng.
Hưu!
Lại một thân ảnh nhảy lên, chân khí quanh thân run rẩy, trong tay hiện lên thanh trường kiếm, mặc dù phẩm chất bất phàm nhưng vẫn chưa phải võ linh khí.
- Vũ Suất nhị trọng!
Thân ảnh kia vừa nhảy lên liền hấp dẫn không ít ánh mắt, cảm giác được chân khí Vũ Suất nhị trọng của hắn, mọi người đều nhìn qua chưởng môn Thương Sơn môn Lâm Trung Kiến, đệ tử kia chính là người của Thương Sơn môn, thực lực Vũ Suất nhị trọng, đây tuyệt đối không kém. Trong Thương Sơn môn có đệ tử như vậy, thật làm mọi người bất ngờ.
Lúc này Lăng Thanh đang ở giữa không trung, tựa hồ cũng không bị Gia Cát Tử Vân ảnh hưởng, chân khí run lên, trường kiếm b*n r* kiếm quang, kiếm quang rơi lên vách đá, đá vụn nhất thời bị tước văng tung tóe.