Lúc này chưởng môn Thương Sơn môn, Song Đao môn, Ma Tâm cốc vừa đau lòng vũ kỹ của mình đồng thời nhìn thấy Thiên Tinh tông thua bại năm bộ vũ kỹ huyền cấp trung giai, nhất thời trong lòng cân bằng không ít, mỗi người đều hứng thú nhìn Thiên Tinh tông xấu mặt.
Hồ Hưng Hải tức giận đến nghiến răng, trong lòng càng thêm khó chịu, năm bộ vũ kỹ huyền cấp trung giai, điều này đối với Thiên Tinh tông mà nói chính là đại sự, huống chi là năm bộ. Nhưng lúc này toàn trường đều là thế lực của Cổ Vực, đặc biệt còn có bốn đại sơn môn, căn bản không thể quỵt nợ.
- Hừ, năm bộ vũ kỹ huyền cấp trung giai, Thiên Tinh tông còn lấy ra được!
Hồ Hưng Hải hừ lạnh một tiếng, năm ngọc giản hung hăng vỗ lên bàn đá. Ngay lúc hắn vừa lấy ra, vẻ mặt nhóm trưởng lão Thiên Tinh tông đều run rẩy, cảm giác như đang cắt thịt của mình.
Lục Thiếu Du thản nhiên thu hồi, nói:
- Đa tạ, lần sau nếu muốn đánh cuộc gì, bổn công tử sẽ tìm ngươi.
- Ngươi…
Hồ Hưng Hải tức giận kêu lên, cũng không thể phát tác.
Ánh mắt Bạch Oánh lóe lên, lộ ra nụ cười, trong lòng thầm nhủ ra vẻ tiểu tử này đi đâu cũng không chịu thiệt thòi, lần này thắng mười lăm bộ vũ kỹ huyền cấp trung giai, đây không phải số lượng nhỏ, giá trị phỏng chừng tương đương hai trăm bộ huyền cấp sơ giai, huống chi sẽ không ai ngu ngốc đem trung giai đổi sơ giai.
Lục Tâm Đồng nháy mắt, cùng tiểu Long thì thầm cười khẽ.
Lúc này toàn trường nhìn Lục Thiếu Du, vừa tức giận lại hâm mộ, chỉ chớp mắt đã thu được mười lăm bộ vũ kỹ huyền cấp trung giai, thật sự quá thoải mái.
- Tốt lắm chư vị, cảm tạ chư vị chưởng môn tới tham gia Đào Hoa yến, hiện tại xin mời chư vị nhận lấy Trú Nhan đan đi!
Lư Khâu Mỹ Vi nhìn mọi người nói, vừa dứt lời liền có mười mấy đệ tử Linh Thiên môn nối đuôi nhau đi tới, ngay lập tức buông xuống từng hộp ngọc tinh mỹ trước người các chưởng môn.