Lục Thiếu Du lại uống xong chén thứ tám, dư quang trong mắt quét qua mọi người, nhìn thấy không ít người đang ngơ ngác nhìn mình, liền cười thầm, sau đó nhìn Cơ Vô Thường nói:
- Cơ chưởng môn, nâng chén vào tràng, tựa như cổ phong thổi, vào bồng lại, lên mây ngàn, hoàn toàn không còn là tại nhân gian nữa, có người từng nói qua ‘Vua gọi chẳng chịu leo lên thuyền, tự xưng thần chính tiên trong rượu’ nhã lượng như thôn thiên thổ địa, tình thú ngây thơ như trẻ con, không biết Cơ chưởng môn cảm thấy mình đã đạt tới cảnh giới nào rồi.
Nói xong, Lục Thiếu Du lại dốc cạn chén thứ chín xuống cổ, ánh mắt quét qua mọi người, hoàn toàn không thèm để ý tới cái nhìn của kẻ khác.
Nghe thấy Lục Thiếu Du nói vậy, ánh mắt của Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh cũng loé lên, trong mắt ánh lên vẻ kinh nghi, nàng thật không ngờ tên tiểu tử này cũng có nghiên cứu về rượu nữa.
Cơ Vô Thường nhìn qua Lục Thiếu Du, lúc này chính là đã hoàn toàn trợn mắt há mồm, bộ dạng như kiểu đang nghe thụ giáo, mắt chớp một cái, nói:
- Không ngờ tiểu huynh đệ đây cũng là tửu trung tri kỷ, ta đây hổ thẹn, vẫn cho là mình uống hết rượu ngon trong thiên hạ chính là hiểu rượu rồi, nếu nói như vậy, thì ta cũng chỉ đến cảnh giới phẩm rượu mà thôi, không biết tiểu huynh đệ đã đến cảnh giới nào.
- Ha ha.
Lục Thiếu Du cười ha hả, đưa mắt nhìn Cơ Vô Thường, lập tức nói:
- Cơ chưởng môn, ba loại cảnh giới này, ta không thuộc cái nào hết. Nhân sinh đắc ý tu tận hoan. Mạc sử kim tôn không đối nguyệt - Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch. Duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh.
( Trích thơ Tương Tiến Tửu - Lý Bạch.
Nhân sinh đắc ý tu tận hoan.
Mạc sử kim tôn không đối nguyệt
Tạm dịch lời Việt (của Hoàng Tạo, Tương Như):